Về già tôi mới thấm thía: Thuê giúp việc, vào viện dưỡng lão rất khổ dù nhiều tiền, sướng nhất vẫn là sống chung với con cái

Tôi từ chối sống chung với con, luôn nói rằng “mẹ có tiền, các con cứ lo cho cuộc sống của mình”. Tôi tin rằng chỉ cần trả đủ tiền là sẽ có người chăm sóc.

Bà Chu từng là hình mẫu của một cuộc sống “chuẩn bị chu toàn cho tuổi già”.

Cả đời tiết kiệm, chi tiêu dè sẻn, bà tích góp được gần 2 tỷ đồng. Bà luôn tin rằng chỉ cần có đủ tiền trong tay thì tuổi già sẽ an tâm, không phải phụ thuộc con cái, không làm phiền bất kỳ ai. Với bà, đó là sự độc lập và chủ động.

Cho đến ngày bà đổ bệnh.

Mùa đông năm 2024, bà bị đột quỵ ngay khi vừa rời khỏi giường. Hàng xóm phát hiện và đưa đi cấp cứu kịp thời, giữ được mạng sống, nhưng bà bị liệt nửa người và phải nằm một chỗ trong thời gian dài.

Căn bệnh ấy đã phá tan ảo tưởng lớn nhất của bà: tiền có thể giải quyết mọi thứ.

Ảnh minh họa

Trước đó, bà từng làm kế toán cho một doanh nghiệp nhà nước, quen với việc kiểm soát sổ sách và con số. Bà từ chối sống chung với con, luôn nói rằng “mẹ có tiền, các con cứ lo cho cuộc sống của mình”. Bà tin rằng chỉ cần trả đủ tiền là sẽ có người chăm sóc.

Sau khi nằm liệt giường, bà lần lượt thuê ba người chăm sóc.

Người thứ nhất làm việc hời hợt, tắm rửa qua loa, cho ăn mà không quan tâm bà có nuốt được hay không.

Người thứ hai lén lấy tiền lẻ trên bàn đầu giường.

Người thứ ba thường xuyên than phiền rằng bà “quá phiền phức”.

Tiền có thể mua dịch vụ, nhưng không thể mua được sự kiên nhẫn, càng không thể mua được một tấm lòng.

Đặc biệt khi tìm hiểu các viện dưỡng lão, bà bị người ta từ chối vì lý do người nằm liệt giường khó chăm sóc, số tiền đó quá ít ỏi, miễn cưỡng sống sẽ không được lâu.

Bà đành ngậm ngùi sống một mình, trong căn nhà cũ.

Những đêm khuya, khi không ai giúp bà trở mình, khi cơn đau ập đến mà căn phòng chỉ có một mình, bà mới nhận ra: số tiền tiết kiệm cả đời ấy, thậm chí không đổi nổi một cốc nước ấm được đưa đến đúng lúc.

Trớ trêu hơn, chính bà từng vô tình đẩy những người thân ra xa.

Trước khi ngã bệnh, bà thường nói với các con: “Mẹ ổn, đừng lo cho mẹ.”

Khi con trai gặp khó khăn trong làm ăn, bà từ chối giúp vì sợ rủi ro.

Khi con gái sinh con, bà không muốn về ở cùng, chỉ cho chút tiền để thuê người chăm sóc.

Bà dùng “sự độc lập” để xây cho mình một hòn đảo biệt lập.

Ảnh minh họa

Đến khi bệnh tật ập tới, mối liên kết ấy đã mỏng manh đến mức ngoài vài câu hỏi thăm, bà và các con gần như không còn điều gì để nói với nhau.

Sau cùng, con gái bà nghỉ việc, trở về chăm sóc mẹ.

Trong lúc chải tóc cho bà, con gái bật khóc. Bà nắm chặt tay con, nước mắt lăn dài. Lúc ấy, bà mới hiểu ra một điều rất giản dị mà cả đời mình bỏ quên: điều quý giá nhất của tuổi già không phải là tiền tiết kiệm, mà là có người sẵn lòng ở bên khi mình yếu đuối nhất.

Trong phòng bệnh yên ắng, bà nằm nhìn trần nhà, nhớ lại cả quãng đời đã qua. Bà từng nghĩ không làm phiền con cái là yêu thương, nhưng không nhận ra rằng chính suy nghĩ ấy đã cắt đứt sợi dây tình cảm cuối cùng.

Giống như rất nhiều người cao tuổi khác, sau khi nghỉ hưu, vòng tròn xã hội thu hẹp dần, con cái rời xa, bạn bè già đi, và sự cô đơn trở thành một căn bệnh âm thầm, dai dẳng hơn cả bệnh tật thể xác.

Khi con gái ở bên, cuộc sống của bà thay đổi. Những bữa ăn mềm được chuẩn bị cẩn thận, những buổi phơi nắng ngắn ngủi, những đêm có người ngồi cạnh trò chuyện. Lúc này, những con số trong tài khoản ngân hàng trở nên vô nghĩa.

Ảnh minh họa

Cuối cùng, bà hiểu ra:

Tiết kiệm tiền không sai. Nhưng nếu đánh đổi sự gắn kết gia đình, sức khỏe và hơi ấm của hiện tại để tích lũy tiền bạc, thì đến cuối đời, số tiền ấy chỉ còn là một khối tài sản lạnh lẽo.

Tiền có thể mua giường bệnh, nhưng không mua được sự bầu bạn.

Tiền có thể mua thuốc men, nhưng không mua được cảm giác được yêu thương.

Chuẩn bị cho tuổi già không chỉ là chuẩn bị tài chính, mà còn là giữ lại những mối quan hệ đủ gần để khi bạn ngã xuống, có người sẵn sàng bước tới nắm lấy tay bạn.

CHI CHI