Tôi là Nhung, năm nay 39 tuổi, đã lập gia đình.
Vợ chồng tôi kết hôn hơn 10 năm và có hai con, một bé gái 10 tuổi cùng cậu con trai 5 tuổi. Vì kinh tế gia đình khó khăn, chồng tôi quyết định sang nước ngoài xuất khẩu lao động. Hai năm anh ở nơi đất khách, cũng là hai năm tôi một mình vừa chăm con vừa lo toan mọi việc trong nhà.
Từ ngày bố đi, hai đứa trẻ đều ngủ cùng mẹ. Ban đầu chỉ là vì các con nhớ bố, nhưng dần dần, căn phòng của mẹ trở thành nơi chúng cảm thấy bình yên nhất. Đặc biệt với con gái lớn, càng bước vào tuổi nhạy cảm, con càng quấn mẹ và ít chia sẻ với bố hơn. Sau hai năm, ngày chồng trở về, cả nhà tôi vui mừng khôn xiết. Hai đứa trẻ chạy ra ôm bố, còn tôi cũng không ngăn được nước mắt vì cuối cùng gia đình đã được sum họp.

Ảnh minh hoạ
Tôi cứ nghĩ, đêm đầu tiên sẽ là khoảng thời gian riêng tư để hai vợ chồng bù đắp những ngày tháng xa nhau. Vì thế, tôi nhẹ nhàng bảo các con sang phòng khác ngủ. Thế nhưng khi tôi vừa chuẩn bị thay đồ lên giường, chồng lại nhẹ nhàng nói đúng 4 từ: “Anh ngủ riêng nhé”.
Tôi sững người, trong đầu lập tức xuất hiện đủ suy nghĩ. Chẳng lẽ sau 2 năm xa nhau, tình cảm vợ chồng đã thay đổi? Chẳng lẽ anh không còn mong chờ ngày trở về như tôi vẫn nghĩ? Thấy tôi im lặng với vẻ mặt thất vọng, chồng mới giải thích.
Anh muốn tôi ngủ cùng các con đêm đầu tiên này, vì con gái vẫn còn khoảng cách với bố. Anh sợ nếu vừa trở về đã tách các con khỏi mẹ để vợ chồng có không gian riêng, con bé sẽ càng cảm thấy bố trở về chỉ để “giành” mẹ khỏi mình. Nghe đến đó, tôi vừa thương vừa nghẹn. Hóa ra điều anh nghĩ đến sau 2 năm xa nhà không chỉ là vợ, mà còn là cách để các con cảm nhận được rằng bố thật sự đã trở về.
Tôi đồng ý để hai con ngủ cùng bố mẹ đêm ấy. Tôi cũng tranh thủ nói với con gái rằng bố đi xa không có nghĩa là bố không yêu con. Có những lúc người lớn phải lựa chọn một con đường khó khăn để lo cho gia đình, nhưng tình yêu dành cho con chưa bao giờ thay đổi.
Con gái chỉ cúi mặt, nói với tôi bằng giọng thì thầm: “Bố vừa về đã không cho con ngủ với mẹ nữa. Có phải bố chỉ muốn mẹ thôi không?” Tôi nghe mà đau lòng. Hóa ra trong suy nghĩ của một đứa trẻ, hai năm bố vắng nhà đã khiến con quen với việc chỉ có mẹ ở bên.
Mẹ là người ôm con khi con sợ, chăm con lúc ốm, lắng nghe mọi chuyện ở trường và cũng là người con tìm đến mỗi tối. Vì thế, khi bố vừa trở về đã tách con khỏi mẹ, con không hiểu được đó là mong muốn riêng tư của vợ chồng mà chỉ cảm nhận rằng mẹ đang bị bố lấy đi, còn mình lại một lần nữa bị bỏ lại phía sau.

Ảnh minh hoạ
Tôi nói chuyện với chồng, và quyết định đêm đầu tiên vẫn để các con ngủ cùng bố mẹ, cả gia đình 4 người sẽ ngủ cùng nhau. Hai vợ chồng cũng thống nhất sẽ không vội ép con phải thân thiết ngay với bố, mà để mọi thứ diễn ra tự nhiên.
Tôi tin rằng, sau hai năm xa cách, điều các con cần nhất không phải những món quà bố mang về, mà là cảm giác bố thật sự trở lại để ở bên mình…
Tâm sự từ độc giả nhungtran…@gmail.com
Nhiều nghiên cứu tâm lý đã chỉ ra rằng, khi người bố không dành thời gian để ở bên con và tham gia vào quá trình nuôi dạy con, có thể dẫn đến những kết quả không tích cực, không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển và trưởng thành của trẻ mà còn tác động mạnh mẽ đến mối quan hệ gia đình.
Thứ nhất, sự vắng mặt của người bố sẽ khiến gia đình thiếu đi sự gắn kết, từ đó có thể làm suy yếu mối quan hệ gia đình. Con cái sẽ cảm thấy cô đơn và thiếu sự ủng hộ tinh thần từ phía người bố. Gia đình cũng có thể không có nhiều cơ hội để tạo ra những kỷ niệm và kết nối sâu sắc với nhau, khi người bố không tham gia đầy đủ vào cuộc sống hàng ngày.
Thứ hai, con có thể thiếu sự hướng dẫn và làm gương từ bố. Người bố đóng vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn, truyền đạt giá trị, tính kỷ luật và sự mẫu mực cho con. Khi người bố đi xa hoặc không dành nhiều thời gian ở bên cạnh, trẻ sẽ khuyết đi những quyền lợi mà lẽ ra con cần được có như bao đứa trẻ khác. Điều này có thể ảnh hưởng đến quá trình hình thành nhân cách và phát triển tâm sinh lý của con.
Thứ ba, sự vắng mặt của người bố có thể ảnh hưởng đến việc phát triển tâm lý và xã hội của con. Sự hiện diện và tương tác của người bố thường xuyên có vai trò quan trọng trong việc phát triển các kỹ năng xã hội và xây dựng lòng tự tin của con. Tuy nhiên nếu trẻ không có sự đồng hành của bố, trẻ sẽ dễ gặp khó khăn để xây dựng mối quan hệ tốt với người khác, và thể hiện bản thân một cách tự tin.
Thứ tư, thiếu mô hình vai trò tích cực cũng là một hệ quả tiềm tàng. Người bố thường là một mô hình vai trò quan trọng cho con. Khi người bố không tham gia đầy đủ vào quá trình nuôi dạy, con có thể thiếu đi một mô hình tích cực để học hỏi và noi gương. Điều này sẽ ảnh hưởng đến quá trình hình thành giá trị và định hướng của con trong cuộc sống.
Cuối cùng, thiếu sự tham gia của người bố có thể tạo ra tác động lâu dài đến quá trình phát triển và trưởng thành của con. Những thiếu sót trong quá trình nuôi dạy và hỗ trợ đôi khi sẽ gây ra khó khăn cho cuộc sống của trẻ trong tương lai.
Tóm lại, sự vắng mặt của người bố trong quá trình nuôi dạy con cái có thể mang đến những hệ quả không mong muốn. Tuy nhiên, mỗi gia đình và hoàn cảnh là khác nhau, có thể có những người khác trong gia đình có thể đảm nhận thay vai trò của người bố để bù đắp cho trẻ. Điều quan trọng nhất là gia đình cần tạo ra một môi trường ủng hộ và yêu thương để con trẻ có thể tự tin phát triển tốt về sau.