Làm bảo mẫu cho một gia đình có điều kiện, tôi từng nghĩ mình sẽ có một công việc đáng mơ ước: mức lương 50 triệu đồng mỗi tháng, môi trường tốt, được làm đúng chuyên môn và có điều kiện phát huy khả năng chăm sóc, giáo dục trẻ.
Tôi vốn còn trẻ, có ngoại hình ưa nhìn, được đào tạo bài bản và từng có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ. Vì vậy, khi nhận được lời mời từ một gia đình khá nổi tiếng trong thành phố, tôi rất hào hứng. Tuy nhiên, chỉ sau chưa đầy một tháng, chính tôi lại là người chủ động xin nghỉ.
Nguyên nhân không nằm ở mức lương hay khối lượng công việc, mà đến từ ông nội của đứa trẻ. Gia đình có một cậu bé khoảng 5 tuổi, được cả nhà yêu thương hết mực. Ông nội đặc biệt cưng cháu vì đây là cháu đích tôn nên gần như mọi hoạt động của bé đều được ông để mắt tới.

Ảnh minh hoạ
Ban đầu, tôi nghĩ được người lớn quan tâm như vậy là điều tốt. Nhưng sau vài ngày làm việc, tôi bắt đầu cảm thấy áp lực. Tôi lập kế hoạch sinh hoạt cho bé khá rõ ràng: giờ ăn, giờ ngủ, thời gian học, vui chơi và sử dụng thiết bị điện tử đều có giới hạn. Khi bé mắc lỗi, tôi thường nhẹ nhàng giải thích thay vì quát mắng.
Thế nhưng, cứ mỗi lần tôi yêu cầu bé làm điều gì đó, ông nội lại xuất hiện và can thiệp. Có hôm tôi không cho bé ăn bánh trước bữa tối vì sợ con no bụng, ông lập tức mang bánh đến rồi nói: “Cháu thích thì cứ ăn, có gì đâu mà phải bắt nhịn”. Một lần khác, đến giờ học nhưng bé không chịu ngồi vào bàn. Tôi kiên nhẫn hướng dẫn con hoàn thành bài, ông lại bảo cháu cứ chơi, học lúc nào chẳng được.
Thậm chí, khi tôi nhắc bé không được ném đồ chơi lung tung, ông còn nói ngay trước mặt tôi rằng: “Trẻ con nghịch một chút mới vui, cháu cứ chơi đi, ông dọn cho”. Những chuyện nhỏ như vậy lặp lại gần như mỗi ngày. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất là sau mỗi lần ông can thiệp, đứa trẻ lập tức biết rằng chỉ cần chạy đến bên ông là có thể “thoát” khỏi những nguyên tắc tôi đặt ra. Dần dần, bé trở nên bướng bỉnh hơn và không còn hợp tác với tôi như những ngày đầu.
Tôi từng góp ý với bố mẹ bé rằng nếu gia đình đã thuê người chăm sóc và giáo dục con thì những người lớn nên thống nhất nguyên tắc với nhau. Nhưng tôi cũng hiểu ông nội rất thương cháu, nên không muốn làm căng. Đến một hôm, ông yêu cầu tôi phải thay đổi gần như toàn bộ cách chăm sóc bé theo ý ông. Khi tôi giải thích rằng một số yêu cầu có thể khiến việc hình thành thói quen của trẻ bị đảo lộn, ông không hài lòng và cho rằng tôi “quá cứng nhắc”.

Ảnh minh hoạ
Lúc ấy, tôi biết mình không thể tiếp tục. 50 triệu đồng mỗi tháng quả thực là mức thu nhập rất tốt, nhưng tiền không thể bù đắp cảm giác bất lực khi mình chịu trách nhiệm chăm sóc một đứa trẻ nhưng lại không được trao quyền thực hiện công việc. Tôi xin phép gia đình nghỉ việc sau chưa đầy một tháng. Trước khi rời đi, tôi chỉ nói một điều: trẻ nhỏ cần được yêu thương, nhưng tình yêu cũng cần đi cùng những giới hạn phù hợp.
Bởi trong nuôi dạy con, điều quan trọng không phải ông bà hay bố mẹ ai thương trẻ hơn, mà là người lớn có thể cùng nhau thống nhất cách yêu thương và dạy trẻ đúng cách hay không. Nếu một người đặt ra nguyên tắc, một người liên tục phá bỏ, đứa trẻ rất dễ học được cách lợi dụng sự khác biệt ấy để làm theo ý mình.
Tâm sự từ độc giả hoanguyen…@gmail.com
Việc ông bà cưng chiều con cháu là một vấn đề phổ biến trong nhiều gia đình. Tuy nhiên, khi sự nuông chiều này trở nên quá mức, nó có thể gây ra những tác động tiêu cực đến sự phát triển của trẻ.
Một trong những vấn đề lớn nhất là sự thiếu nhất quán trong cách nuôi dạy. Khi ông bà áp dụng những phương pháp khác biệt so với bố mẹ, trẻ em dễ rơi vào tình trạng bối rối và không biết nên nghe theo ai. Điều này có thể dẫn đến việc trẻ thiếu kỷ luật, không nhận thức được ranh giới giữa đúng và sai. Trẻ sẽ học được rằng chỉ cần thể hiện sự đáng yêu hoặc khóc lóc là có thể được thỏa mãn ngay lập tức, từ đó hình thành thói quen đòi hỏi mà không biết đến sự kiên nhẫn hay giá trị của nỗ lực.
Ngoài ra, sự cưng chiều quá mức từ ông bà có thể khiến trẻ trở nên phụ thuộc và thiếu tự tin. Khi mọi thứ đều được đáp ứng một cách dễ dàng, trẻ sẽ gặp khó khăn trong việc đối mặt với thử thách và thất bại. Điều này có thể ảnh hưởng đến khả năng phát triển các kỹ năng sống cần thiết, từ giải quyết vấn đề đến giao tiếp xã hội.
Hơn nữa, sự mâu thuẫn trong cách nuôi dạy giữa ông bà và bố mẹ có thể tạo ra căng thẳng trong gia đình. Các bậc phụ huynh có thể cảm thấy bị thách thức và không được tôn trọng khi sự dạy dỗ của họ không được hỗ trợ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa bố mẹ và ông bà, mà còn có thể tạo ra một môi trường không ổn định cho trẻ.
Để tránh những tác hại này, việc thiết lập một phương pháp nuôi dạy nhất quán giữa ông bà và bố mẹ là rất quan trọng. Sự hợp tác và giao tiếp mở giữa các thế hệ không chỉ giúp tạo ra một môi trường nuôi dưỡng tốt cho trẻ mà còn củng cố tình cảm gia đình, tạo nên một nền tảng vững chắc cho sự phát triển toàn diện của trẻ.