Mang bầu đau nhức khắp người nhờ chồng mát-xa nhưng anh từ chối, nửa đêm xem điện thoại anh tôi khóc sưng mắt

Tôi không ngờ sự thật đằng sau lại khiến mình khóc nhiều như thế.

Mang thai đến tháng thứ sáu, cơ thể tôi bắt đầu phản ứng theo những cách mà trước đó chưa từng trải qua. Vai và gáy lúc nào cũng căng cứng, chỉ cần ngồi làm việc lâu hay nằm sai tư thế là cảm giác đau nhức lan lên tận sau đầu. Có những ngày, tôi mỏi đến mức không muốn quay cổ sang hai bên, chỉ mong được ai đó xoa bóp một chút cho dễ chịu hơn.

Đêm xuống, khi căn nhà đã yên tĩnh, tôi nằm xoay trở mãi vẫn không ngủ được. Cổ cứng đơ, hai bả vai nặng trĩu, cơn mỏi âm ỉ kéo dài khiến tôi thở dài liên tục. Chồng tôi nằm bên cạnh, tôi khẽ gọi anh, giọng nhỏ và có phần ngập ngừng. Tôi nhờ anh mát-xa giúp vai gáy một lát thôi, không cần lâu.

Thế nhưng anh chỉ hỏi han và trấn an tôi, sau đó lắc đầu, bảo đang mệt và sợ làm không đúng sẽ ảnh hưởng đến em bé. Giọng anh không gắt, nhưng đủ dứt khoát để tôi im lặng.

Tôi nằm nhìn trần nhà, lòng chùng xuống. Không hẳn vì cơn đau vai gáy, mà vì cảm giác hụt hẫng đã theo tôi suốt thời gian gần đây. Từ khi tôi mang bầu rõ hơn, anh thay đổi rất nhiều. Anh ít ôm tôi hơn, cũng không còn những lần gần gũi như trước.

Thậm chí có hôm anh còn nói rằng hay là mua thêm một cái đệm, trải xuống sàn cho tôi ngủ một mình trên giường cho thoải mái, anh sợ lúc xoay người vô tình chạm vào bụng tôi. Nghe thì có vẻ quan tâm, nhưng lúc ấy tôi lại thấy mình như bị đẩy ra xa, một cách rất nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.

Ảnh minh hoạ.

Đêm đó, tôi không ngủ được. Vai gáy đau mỏi khiến tôi phải đổi tư thế liên tục, còn đầu óc thì đầy những suy nghĩ không tên. Chồng đã ngủ say, điện thoại anh để ngay trên bàn đầu giường. Tôi do dự rất lâu. Tôi không phải người hay kiểm tra điện thoại của chồng, lại càng không muốn nghi ngờ. Nhưng cảm giác bất an cứ dâng lên, khiến tôi không thể nằm yên.

Cuối cùng, tôi cầm điện thoại lên. Mật khẩu vẫn là ngày cưới của hai đứa. Tim tôi đập nhanh khi mở hộp tin nhắn. Không có những cuộc trò chuyện mờ ám như tôi từng lo sợ. Thay vào đó là một đoạn chat với một người được lưu là “BS H.”.

Tôi mở ra, đọc từng dòng, và cảm xúc trong tôi thay đổi hoàn toàn.

Anh hỏi rất kỹ về tình trạng đau mỏi vai gáy của bà bầu. Hỏi có nên mát-xa hay không, lực tay bao nhiêu là vừa, có vị trí nào tuyệt đối không nên đụng vào. Anh còn nhắn rằng vợ anh đau nhiều nhưng anh sợ làm mạnh tay sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Có đoạn anh hỏi cả chuyện vợ chồng trong thai kỳ, giọng điệu dè dặt, cẩn thận đến mức khiến tôi nghẹn lại.

Bác sĩ trả lời khá chi tiết, dặn rằng mát-xa vai gáy cho bà bầu cần rất nhẹ nhàng, tránh các huyệt nhạy cảm, tốt nhất là học đúng kỹ thuật hoặc đưa vợ đến nơi chuyên chăm sóc cho mẹ bầu. Đọc đến đâu, nước mắt tôi rơi đến đó.

Hóa ra không phải anh lạnh nhạt. Cũng không phải anh hết thương tôi. Anh chỉ đang sợ. Sợ làm đau tôi. Sợ ảnh hưởng đến con. Sợ chỉ một động tác sai cũng khiến anh ân hận cả đời. Cả chuyện đề nghị ngủ riêng, tưởng như xa cách, nhưng thực chất lại xuất phát từ nỗi lo vụng về của một người lần đầu làm bố.

Ảnh minh hoạ.

Sáng hôm sau, tôi không nói gì về chuyện tối qua, đôi mắt hơi sưng lên vì khóc. Nhưng trước khi anh đi làm, tôi kéo tay anh lại, bảo rằng vai gáy tôi mấy hôm nay đau lắm. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng, miệng như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi. Tôi bật cười, nói rằng nếu anh không tự tin thì hai đứa cùng học cách mát-xa cho bà bầu.

Tối hôm ấy, anh ngồi sau lưng tôi, tay đặt lên vai một cách dè dặt. Động tác chậm chạp, cứng nhắc nhưng cực kỳ cẩn thận. Tôi vừa thấy buồn cười, vừa thấy lòng mình mềm ra. Mang thai khiến tôi đau nhiều hơn, nhạy cảm hơn, nhưng cũng nhờ vậy mà tôi hiểu rằng yêu thương không phải lúc nào cũng biểu hiện bằng sự gần gũi, mà đôi khi nằm trong những nỗi lo âm thầm người kia giữ trong lòng.

Từ hôm đó, tôi không còn cảm thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình nữa. Tôi học cách nói ra cảm xúc, còn anh học cách chia sẻ những lo lắng của mình. Giữa những cơn đau mỏi vai gáy của thai kỳ, tôi nhận ra rằng chỉ cần hiểu nhau hơn một chút, hành trình làm cha mẹ dù nhiều bỡ ngỡ đến đâu cũng sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

* Bài viết được gửi từ độc giả Tuệ Như, email: tuenhu93...@gmail.com. Nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ, xin gửi về bandoc@eva.vn

MINH ANH