Con tôi năm nay 7 tuổi, vốn ngoan ngoãn, ít nói và chưa bao giờ bịa chuyện để gây chú ý. Nhưng có hôm, con nói với tôi:
- Mẹ ơi, đêm nào bố cũng trốn dưới gầm giường đấy. Có hôm con tỉnh dậy thì thấy bố bò từ dưới đó ra. Con gọi mà bố không trả lời.
Tôi khựng lại vài giây rồi bật cười, nghĩ chắc con xem phim hoạt hình nhiều nên tưởng tượng linh tinh. Tôi vốn có tính ngủ say, ai gọi cũng không biết gì, nhưng anh ấy nằm cạnh tôi, chẳng có lý do gì để nửa đêm chui xuống gầm giường cả.
Thế nên tôi chỉ xoa đầu con, dặn đừng nghĩ ngợi nữa rồi nhanh chóng quên chuyện ấy.
Mọi chuyện tưởng như đã trôi qua, cho đến gần một tuần sau.

Con gái bất ngờ nói với tôi rằng mỗi tối con bé đều thấy bố chui ra từ gầm giường. (Ảnh minh họa)
Sáng hôm ấy, khi chuẩn bị đưa con tới trường, con lại nhìn tôi rồi hỏi:
- Mẹ không thấy hả? Tối qua bố lại ngủ dưới gầm giường mà. Con nói thật, con không nói dối.
Tôi băn khoăn, lần này tôi không còn nghĩ con tưởng tượng linh tinh nữa. Nếu chỉ một lần, có thể là mơ, là tưởng tượng linh tinh. Nhưng 2 lần, cách nhau cả tuần, mà con vẫn khẳng định như vậy thì không thể coi là trùng hợp.
Đêm đó, tôi giả vờ ngủ. Khoảng 2 giờ sáng, người nằm bên cạnh bỗng khẽ cử động. Tôi hé mắt nhìn thì thấy chồng từ từ ngồi dậy, lặng lẽ bước xuống giường. Rồi trước sự kinh hoàng của tôi, anh quỳ xuống, vén tấm ga phủ và chui hẳn vào gầm giường.
Tôi nằm bất động hơn chục phút để xem anh làm gì, nhưng dưới gầm giường hoàn toàn yên tĩnh. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, tôi bật dậy lật tấm ga phủ giường lên.
Ánh đèn ngủ hắt xuống và cảnh tượng bên dưới gầm giường khiến tôi hoang mang. Chồng tôi nằm co người trong góc, hai đầu gối ôm sát ngực, hai tay bịt chặt tai, cả cơ thể run lên từng cơn.
Tôi hoảng hốt kéo anh ra ngoài. Phải mất khá lâu anh mới bình tĩnh lại. Nhìn thấy vẻ mặt thất thần của tôi, anh cúi đầu rất lâu rồi mới cất tiếng:
- Anh xin lỗi... Có lẽ anh bị mộng du.
Tôi sững sờ. Rồi chồng kể, 3 ngày vừa rồi anh xin nghỉ phép để đến gặp chuyên gia tâm lý. Anh giấu tôi vì không muốn vợ phải lo lắng, càng không muốn tôi nghĩ chồng mình mắc bệnh.
Thấy tôi vẫn im lặng, anh nghẹn giọng kể tiếp.

Chồng đã kể cho tôi nghe về tuổi thơ của anh. (Ảnh minh họa)
Tuổi thơ của anh chưa từng bình yên. Bố nghiện rượu, mỗi lần say lại mắng chửi rồi động tay động chân với mẹ. Mỗi khi nghe tiếng bố đập phá ngoài sân, mẹ đều bế anh chạy vào phòng, nhét xuống gầm giường rồi dặn bằng giọng run rẩy:
- Dù có chuyện gì cũng đừng chui ra.
Ngày ấy, gầm giường là nơi duy nhất khiến anh cảm thấy mình được an toàn. Khi anh lên thành phố học đại học và ở lại đây làm việc, bố mẹ sống hòa thuận hơn, những ký ức ấy cũng dần chìm vào quên lãng. Từ khi cưới tôi, anh gần như không còn gặp ác mộng nữa.
Anh từng nghĩ mình đã thật sự bước ra khỏi quá khứ, nhưng cách đây hơn một tháng, anh bất ngờ về quê thăm bố mẹ mà không báo trước. Và, điều anh nhìn thấy khiến mọi ký ức tưởng đã ngủ yên bỗng ùa về.
Bố vẫn lớn tiếng mắng mẹ, ném đồ đạc khắp nhà. Dù tuổi cao không còn đủ sức đánh bà như trước, nhưng nỗi sợ trong anh vẫn nguyên vẹn như ngày còn bé.
Đêm hôm đó, mẹ ôm anh khóc rồi thú nhận rằng bao năm qua mẹ chỉ nói dối để anh yên lòng. Những lần gia đình tôi về thăm, chẳng qua là ông đang diễn người bố, người ông tốt mà thôi.
Kể từ lần ấy, anh liên tục mất ngủ, cứ nhắm mắt là tiếng quát tháo năm xưa lại vang lên. Và khi đã ngủ rồi, trong vô thức anh lại tìm đến nơi từng che chở mình suốt tuổi thơ.
- Anh không hề biết mình đã chui xuống đó. Sáng dậy nhiều hôm anh cũng không nhớ gì. Bác sĩ bảo những sang chấn cũ đã quay trở lại, tối ngủ dễ mộng du.
Nghe chồng nói đến đó, tôi không còn thấy giận, chỉ thấy thương. Tối hôm ấy, tôi nắm lấy tay chồng thật chặt. Tôi bảo anh rằng điều khiến tôi buồn không phải việc anh phải gặp bác sĩ tâm lý, mà là anh đã chọn chịu đựng một mình.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi hiểu rằng, có những người đã trưởng thành, đã làm chồng, làm cha, nhưng sâu trong họ vẫn là một đứa trẻ chưa bao giờ bước ra khỏi nỗi sợ của quá khứ. Và đôi khi, điều họ cần nhất không phải là sự phán xét, mà chỉ là một bàn tay đủ ấm để nắm lấy và cùng họ bước qua những đêm dài.