Đi làm xa 5 năm mới về quê ăn Tết, tôi sững sờ khi nghe con gái gọi anh rể U60 là bố

5 năm - Đó là quãng thời gian tôi rời quê, rời vợ con để sang nước ngoài làm việc.

5 năm ấy, tôi chỉ có thể nhìn gia đình qua màn hình điện thoại nhỏ, nghe con gọi “bố” qua những cuộc gọi vội vàng, và gửi tiền về nhà như một cách duy nhất để bù đắp cho sự vắng mặt của mình. Tôi luôn tự nhủ: chỉ cần gia đình đủ đầy, con không thiếu thốn, thì sự hy sinh này là xứng đáng.

Tết năm nay, tôi quyết định về. Không báo trước nhiều, chỉ muốn tạo bất ngờ cho vợ con. Trên chuyến xe từ sân bay về quê, lòng tôi rộn ràng xen lẫn hồi hộp. Tôi tưởng tượng cảnh con gái chạy ào ra ôm lấy tôi, gọi “bố” thật to như ngày còn bé.

Nhưng thực tế lại khác xa những gì tôi đã vẽ ra trong đầu. Con bé rụt rè, sợ sệt, thậm chí còn òa khóc nếu tôi cố tình muốn ôm con.

Ảnh minh họa

Trong bữa cơm đoàn tụ đông đủ cả gia đình bên ngoại, tôi để ý thấy con gái ngồi nép sát bên anh rể đã gần 60 tuổi mà buồn bã. Điều khiến tôi sững sờ là suốt bữa ăn, con bé liên tục gọi người đó là “bố”.

Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng không, tiếng gọi ấy lặp đi lặp lại, tự nhiên và thân thuộc đến đau lòng. "Bố ơi con muốn ăn gà"; "Bố ơi bố bóc tôm cho con"; "Bố uống ít rượu thôi nhé!"...

Khi tôi tiến lại gần, định bế con lên, con bé khẽ né người, ánh mắt dè dặt như với một người xa lạ. Khoảnh khắc đó, tim tôi như thắt lại. Tôi đã chờ đợi giây phút này suốt 5 năm, vậy mà con tôi không còn nhận ra tôi nữa.

Tôi cố giữ bình tĩnh, quan sát thêm. Hóa ra, người mà con gái tôi gọi là “bố” lại chính là anh rể của vợ – chồng của chị gái vợ.

Khi tôi thắc mắc, cả nhà chỉ cười xòa cho qua, không ai giải thích gì thêm. Tiếng cười ấy không ác ý, nhưng với tôi, nó như một nhát dao cứa vào lòng. Tôi thấy mình lạc lõng ngay trong chính mâm cơm đoàn tụ của gia đình.

Tối hôm đó, khi về phòng, cảm giác ấm ức trong tôi không thể kìm nén thêm được nữa. Tôi quay sang hỏi vợ, không giận dữ, nhưng đầy tổn thương. Lúc ấy, vợ tôi mới bật cười, một nụ cười vừa áy náy vừa bất lực. Cô nói mọi chuyện bắt đầu từ rất lâu rồi.

- Con gái tôi sống gần bên ngoại, ngày ngày chơi với anh chị em họ. Chúng gọi anh rể là “bố”, gọi chị gái là “mẹ” theo cách xưng hô trong nhà. Con bé nghe riết rồi bắt chước theo. Ban đầu chỉ là trò chơi trẻ con, nhưng dần dần thành que. Anh thì đi làm xa, hiếm khi gọi điện về. Có những lúc cả tháng anh chỉ nhắn vài dòng hỏi thăm vội vã. Vậy nên giờ anh mới về, con chưa quen sự thay đổi này.

Ảnh minh họa

Vợ tôi nói thêm, con gái từng hỏi vì sao bạn bè có bố đưa đón, còn bố của nó chỉ có trong điện thoại. Có lần, con bé đã tự nhận ông bác là bố khi chơi với bạn, chỉ để “đỡ ngại”. Nó thèm có bố, thèm một người đàn ông bên cạnh để gọi tiếng “bố” mỗi ngày.

Điều khiến tôi đau nhất là khi vợ lặng lẽ đưa cho tôi xem bài văn con gái viết ở trường với đề tài “Tả bố em”. Từng dòng chữ non nớt hiện lên trước mắt tôi, nhưng nhân vật trong bài văn ấy không phải là tôi. Đó là hình ảnh một người đàn ông tóc bạc, hay cười, chiều cháu, đưa cháu đi chơi và luôn có mặt khi cháu cần – chính là anh rể của vợ.

Tôi đọc mà tay run lên. Lúc đó, tôi vừa tức, vừa tủi, nhưng trên tất cả là cảm giác xấu hổ. Xấu hổ vì tôi đã vắng mặt quá lâu trong tuổi thơ của con. Tôi đã nghĩ rằng tiền bạc có thể thay thế cho sự hiện diện của mình, rằng chỉ cần lo đủ vật chất là tròn trách nhiệm làm cha. Nhưng tôi đã sai.

5 năm ấy, tôi đã bỏ lỡ những bước đi đầu đời của con, bỏ lỡ những buổi con ốm cần người dỗ dành, những lần con vui hay buồn đều không có tôi ở bên. Để rồi khi trở về, tôi phải chấp nhận một sự thật đau lòng: con tôi đã tìm một người khác để lấp đầy khoảng trống mang tên “bố”.

Ảnh minh họa

Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Tôi nhìn con gái ngủ say, gương mặt non nớt, bình yên đến lạ. Tôi tự hỏi, nếu tôi tiếp tục đi xa, liệu một ngày nào đó, trong ký ức của con, tôi sẽ hoàn toàn biến mất?

Mấy ngày rồi, con bé vẫn chưa gọi tôi là “bố” ngay. Để lấy lại vị trí trong lòng con, tôi cần thời gian, sự kiên nhẫn và sự hiện diện thực sự, chứ không phải những đồng tiền gửi về đều đặn mỗi tháng.

CHI CHI