Bạn có thể tưởng tượng được một cô bé 15 tuổi dám gọi cả bàn ăn sáng giá 300 tệ (hơn 1 triệu đồng) chỉ để được ăn một miếng. Cô bé phung phí 100.000 tệ mỗi tháng (khoảng 368 triệu đồng), vứt giày sau ba lần đi, cãi nhau với mẹ không thương tiếc, thậm chí còn hành hung giáo viên ở trường.
Đây không phải là "nữ trùm" trong các bộ phim thần tượng, mà là "em bé khổng lồ 15 tuổi đến từ Liêu Ninh" (Trung Quốc) - Lưu Gia Thần, người từng gây xôn xao dư luận cả nước trong chương trình truyền hình thực tế "Super Boy". (Em bé khổng lồ là cụm từ để chỉ những đứa trẻ dù đã trưởng thành, cao lớn nhưng vẫn sống cuộc sống quen được bố mẹ, người thân nuông chiều như một em bé - PV).
9 năm đã trôi qua. Cô bé nổi loạn từng khiến khán giả cả nước khiếp sợ giờ ra sao?
Tuổi thơ ngập tràn tiền bạc
Lưu Gia Thần sinh năm 1997 trong một gia đình khá giả ở Liêu Ninh. Cha cô là một ông chủ lớn trong ngành kỹ thuật, mẹ là giám đốc điều hành một công ty. Thu nhập hàng năm của gia đình lên tới hàng tỷ đồng.
Theo logic, tuổi thơ của cô bé đáng được ghen tị, nhưng thực tế là gia đình giàu có nhưng lại "trống rỗng và lạnh lẽo".
Lúc nhỏ, Lưu Gia Thần rất ngoan ngoãn, thành tích học tập tốt, thậm chí còn làm lớp trưởng. Tuy nhiên, bố mẹ quá bận rộn, và cảm giác tội lỗi của họ thường tập trung vào vật chất. Cha cô bé tin rằng "kiếm tiền là để con gái tiêu xài", liền mua cho con gái bất cứ thứ gì cô muốn. Nếu con làm sai điều gì, chỉ cần cô bé khóc lóc, ông sẵn sàng vào bảo vệ, ngay cả khi vợ nổi giận.
Lưu Gia Thần cảm thấy học hành thật vô ích. Nếu mục đích của việc học là tìm một công việc tốt và kiếm tiền thì cô hoàn toàn không cần. Chỉ cần cô xin cha là sẽ có tiền.
Sau khi bỏ học năm 14 tuổi, cuộc sống của cô bé hoàn toàn xoay quanh việc mua sắm.
Cô bé mua vài đôi giày mới, ít nhất vài triệu đồng, nhiều nhất cũng vài chục triệu. Không đi cũng chẳng sao, miễn là tủ giày đầy ắp. Cô bé mua rất nhiều đồ ăn nhưng ăn vài miếng rồi vứt đi, chỉ để "thưởng thức"; khi bị mẹ mắng là phung phí, cô bé lập tức nhảy dựng lên cãi lại: "Liên quan gì đến mẹ?", thậm chí còn xông đến đấm mẹ.
Tuổi trẻ mất kiểm soát
Cha mẹ đã từng gửi Gia Thần đến trường thể thao nhưng không thành vì tại đó cô liên tục đánh nhau, cuộc sống của cô hoàn toàn mất kiểm soát.
Bố mẹ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gửi Gia Thần đến "Super Boy", hy vọng rằng "thời gian khó khăn" sẽ dạy cho con gái một bài học.
Nhưng khi đến vùng nông thôn Vân Nam, Gia Thần đã bùng nổ. Cô từ chối ăn chay, run rẩy trong cái lạnh -10°C, và ngủ trên những chiếc giường đất (giường gạch) xa lạ - cô bé hoàn toàn không thể thích nghi. Khi đoàn làm phim thu hồi điện thoại di động, cô đã đốt một chuỗi pháo và ném vào đám đông, rồi vẫy chai rượu về phía giáo viên.
Trước ống kính, đôi mắt cô bé sắc bén và không hề tỏ ra hối hận.
Các vết nứt và sự biến đổi
Khi chương trình được phát sóng, cư dân mạng gần như đồng loạt chỉ trích cô bé là "vô pháp vô thiên", "bị nuông chiều đến thảm họa", nhưng không ai nghĩ rằng sự thay đổi thực sự bắt đầu một cách lặng lẽ trong vòng tay của một "người mẹ xa lạ".
Ngày hôm đó, cô bé vội vã chạy ra khỏi làng để trốn, trên xe hét lớn "Tôi muốn về nhà". Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai cô bé, một người phụ nữ bình tĩnh nói: "Con nhảy đi, chúng ta cùng nhảy."
Cô bé sững sờ.
Lưu Gia Thần và "mẹ" trong chương trình
Gia Thần quay lại và nhìn thấy Dương Mã, "bà mẹ nông thôn". Đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được vòng tay và sự thấu hiểu của một người mẹ, chứ không phải những lời buộc tội và la hét.
Từ đó trở đi, "lớp áo giáp" của cô bé bắt đầu nứt.
Dương Mã không khá giả, nhưng bà đã làm mọi cách để chăm sóc cô bé: bà mua gà vịt ở chợ để cải thiện chế độ ăn uống, bà vá quần áo khi thấy chúng bị rách, và thậm chí còn dành dụm tiền công làm thêm để mua dép và tất. Tuy không khá giả, bà đã làm mọi cách để đảm bảo cô bé "sống như một báu vật" trong suốt chương trình trao đổi này.
Những hành động tử tế nhỏ bé này lặng lẽ thấm vào lòng Lưu Gia Thần. Cô bé bắt đầu giúp mẹ quét sân, chăm sóc bà, chơi với em gái, thậm chí còn lên núi hái thảo dược để tăng thêm thu nhập cho gia đình.
Sau này, khi không đủ tiền chữa bệnh cho bà, cô đã chủ động bán đôi giày sang trọng yêu thích của mình. Khoảnh khắc ấy, cô gái từng phung phí tiền bạc cuối cùng cũng cảm thấy hạnh phúc khi được "cho đi" lần đầu tiên.
Cuối cùng cô cũng hiểu rằng "Bố Dương", người làm việc vất vả để khiêng gạch trong nhà máy gạch, chỉ kiếm được 140 tệ (hơn 500 nghìn đồng) cho 10.000 viên gạch một ngày, trong khi cô đã từng phải tiêu hết hai ngày lương của người bình thường vào bữa sáng.
Gia Thần nghẹn ngào trước ống kính máy quay và chia sẻ: "Tôi từng nghĩ đến việc phải tiêu nhiều tiền hơn để được hạnh phúc, nhưng giờ tôi chỉ muốn về nhà gặp bố mẹ. Không phải vì tiền, mà là vì tấm lòng."
Kết thúc chương trình, Lưu Gia Thần chủ động chạy tới ôm chầm lấy cha mẹ, lần đầu tiên trong mắt cô bé hiện lên vẻ xin lỗi và thấu hiểu.
Sự thật tâm lý đằng sau những đứa trẻ khổng lồ
Câu chuyện của Lưu Gia Thần không phải là trường hợp cá biệt. Trong xã hội hiện đại, hiện tượng "trẻ sơ sinh khổng lồ về cảm xúc" đang ngày càng phổ biến. Những đứa trẻ này có thể đã phát triển về thể chất, nhưng phản ứng cảm xúc của chúng vẫn chỉ ở giai đoạn chập chững biết đi. Tâm trí của chúng vẫn còn non nớt, và những phản ứng cảm xúc của chúng có vẻ trẻ con hoặc cực đoan.
Những đặc điểm chung của "đứa trẻ khổng lồ cảm xúc" bao gồm: dễ mất kiểm soát cảm xúc, ích kỷ, trốn tránh trách nhiệm, thiếu kiên nhẫn và quá phụ thuộc. Những hành vi này thường bắt nguồn từ những trải nghiệm thời thơ ấu, có thể do thiếu giáo dục quản lý cảm xúc hoặc được bảo bọc quá mức trong thời thơ ấu.
Nghiên cứu tâm lý cho thấy thanh thiếu niên trong độ tuổi từ 12 đến 20 cần giải quyết mâu thuẫn giữa bản sắc và sự nhầm lẫn vai trò nhất. Nếu cha mẹ lo liệu mọi thứ, con sẽ bỏ lỡ cơ hội vượt qua khủng hoảng bản sắc này, phát triển tính cách độc lập và ý thức trách nhiệm.
Lưu Gia Thần của hiện tại
Sau khi trở về thành phố, Gia Thần tiếp tục việc học. Cô ngừng tiêu xài hết số tiền trong thẻ tín dụng của bố mẹ và học cách tiết chế hơn trong việc mua sắm. Tuy thỉnh thoảng vẫn mua sắm cho mình những món đồ đẹp, cuối cùng cô bé cũng hiểu ra: "Cuộc sống dư dả tiền bạc không nên thiếu tình yêu thương."
Năm 2021, Gia Thần đăng ảnh đời thường lên mạng xã hội. Cô trang điểm tự nhiên, ăn mặc giản dị nhưng vẫn nở nụ cười ấm áp.
Cô viết: "Tôi từng nghĩ tình yêu là cho tiền, nhưng sau này tôi nhận ra rằng tình yêu đích thực là sự đồng hành, sự thấu hiểu, và khi ai đó kéo bạn lại và nói 'Tôi sẽ nhảy với bạn', và bạn muốn sống vì điều đó."
Hai năm sau khi tham gia chương trình, Lưu Gia Thần đến Bắc Kinh du học, sau khi tốt nghiệp cô bước chân vào ngành truyền thông. Năm 18 tuổi, Lưu Gia Thần đã mua được chiếc xe hơi đầu tiên.
Làm thế nào để tránh nuôi dạy một "đứa trẻ khổng lồ về mặt cảm xúc"
Thiết lập các chuẩn mực và ranh giới ổn định: Đặt ra các quy tắc rõ ràng để truyền đạt rõ ràng cho thanh thiếu niên về những hành vi được chấp nhận và không được chấp nhận, đồng thời duy trì các hậu quả nhất quán.
Làm gương về cách quản lý cảm xúc đúng đắn: Người lớn xử lý cảm xúc theo cách lành mạnh, làm gương cho thanh thiếu niên và chia sẻ kinh nghiệm của mình trong việc quản lý cảm xúc.
Nâng cao khả năng giải quyết vấn đề và đối phó bằng cách hướng dẫn họ phân tích vấn đề và suy nghĩ về giải pháp, đồng thời cung cấp các phương pháp đối phó cụ thể như hít thở sâu, viết nhật ký và tập thể dục.
Hãy củng cố và hỗ trợ tích cực: Khi trẻ thể hiện khả năng quản lý cảm xúc chín chắn, hãy khen ngợi kịp thời và khuyến khích trẻ tiếp tục thể hiện hành vi tốt thông qua phản hồi tích cực.