Có những cuộc hôn nhân nhìn từ bên ngoài tưởng như rất đủ đầy, nhưng chỉ người trong cuộc mới biết mình đang phải cố gắng đến mức nào để giữ cho gia đình không đổ vỡ. Đặc biệt khi đã có con nhỏ, sự vô tâm của một người chồng không chỉ khiến người vợ mệt mỏi mà còn có thể ảnh hưởng trực tiếp đến cách một đứa trẻ lớn lên.
Gia đình tôi có hai chị em. Chị gái kết hôn được hơn 2 năm, và hiện có một cậu con trai gần 1 tuổi. Từ ngày lấy chồng, chị luôn nói với bố mẹ rằng cuộc sống của mình ổn, chồng yêu thương vợ con nên cả nhà chẳng ai quá lo lắng.
Cho đến một lần vợ chồng chị đưa cháu về nhà ngoại chơi. Tối đó, vì nhà không còn phòng trống nên tôi và anh rể ngủ chung một giường. Tôi vốn rất quý và tôn trọng anh, thậm chí còn nghĩ sau này lập gia đình sẽ học hỏi anh cách chăm lo cho vợ con. Nhưng đêm ấy, trong lúc hai anh em trò chuyện, anh rể uống hơi nhiều và vô tình nói ra những suy nghĩ mà có lẽ bình thường anh sẽ không bao giờ để chị tôi nghe thấy.

Ảnh minh hoạ
Anh than rằng từ ngày có con, chị gái tôi trở nên “khó tính”, thường xuyên yêu cầu anh phụ chăm con. Trong khi anh cho rằng, mình đã đi làm kiếm tiền cả ngày nên về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi. Theo anh, việc chăm con, dọn dẹp nhà cửa vốn là trách nhiệm của người phụ nữ, còn người chồng chỉ cần đảm bảo kinh tế gia đình. Tôi nghe mà nghẹn lời.
Một người mẹ ở nhà chăm con cả ngày có thực sự được nghỉ ngơi? Một đứa trẻ gần 1 tuổi có thể tự ăn, tự ngủ, tự chơi và tự chăm sóc bản thân hay không? Tôi nghĩ đến những đêm chị thức giấc vì con khóc, những ngày quanh quẩn trong căn nhà với đủ việc không tên, rồi chợt hiểu có lẽ cuộc sống của chị không hạnh phúc như những gì chị vẫn kể.
Sáng hôm sau, tôi kéo chị ra một góc và kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện. Chị im lặng rất lâu rồi bật khóc, hóa ra những điều tôi nghe được không phải lần đầu chị cảm nhận. Chị đã nhiều lần kiệt sức vì vừa chăm con vừa lo việc nhà, nhưng vì không muốn bố mẹ lo lắng nên luôn cố tỏ ra ổn.
Tôi thương chị, nhưng điều khiến tôi lo hơn cả là cháu trai. Một đứa trẻ cần cả tình yêu thương lẫn sự hiện diện của cha mẹ, chứ không nên lớn lên với sự quan tâm của chỉ một mình mẹ, mà thiếu đi sự đồng hành của cha.

Ảnh minh hoạ
Suy nghĩ hồi lâu, tôi cuối cùng cũng khuyên chị tạm rời nhà đưa con về quê ngoại. Tôi muốn chị hãy nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân của mình, đặt sự an toàn và môi trường trưởng thành của con lên trước. Nếu một người cha chưa sẵn sàng đồng hành cùng vợ trong việc nuôi dạy con, gia đình cần có một cuộc nói chuyện thẳng thắn để thay đổi, thay vì để người mẹ âm thầm chịu đựng.
Sau chuyện đó, tôi càng hiểu rằng làm bố không chỉ là việc phải kiếm tiền nuôi con. Đó còn là biết chia sẻ với vợ, dành thời gian cho con và cùng người bạn đời chịu trách nhiệm với mái ấm mà mình đã lựa chọn...
Tâm sự từ độc giả duongtran…@gmail.com
Thực tế, việc người bố cùng tham gia vào chăm sóc và nuôi dạy con mang lại nhiều lợi ích quan trọng cho cả bố và con.
Gắn kết gia đình: Khi bố tham gia chăm sóc con, tạo mối quan hệ gắn kết sâu sắc với con. Điều này giúp xây dựng tình yêu thương và sự hiểu biết giữa bố và con trên một cơ sở mạnh mẽ.
Phát triển tình cảm: Việc bố chăm con đem lại cảm giác an toàn, yêu thương và sự quan tâm cho con. Qua đó, con cảm nhận được tình cảm gia đình, tạo nền tảng cho sự phát triển tình cảm và lòng tự tin của con.
Hỗ trợ phát triển toàn diện: Bố chăm sóc con góp phần quan trọng vào sự phát triển toàn diện của con. Bố khuyến khích con tham gia các hoạt động tư duy, thể chất và xã hội. Điều này giúp con phát triển kỹ năng xã hội, tư duy sáng tạo và thể chất khỏe mạnh.
Phân chia trách nhiệm gia đình: Việc bố chăm con giúp phân chia trách nhiệm gia đình một cách công bằng. Điều này giúp giảm áp lực cho mẹ và tạo điều kiện cho cả hai bên tham gia vào công việc và hoạt động cá nhân một cách cân bằng.