Chồng cũ đến thăm con đúng đêm giao thừa, tay cầm theo một thứ, tôi lập tức xin tái hôn

Mở cửa ra, tôi sững người. Anh đứng đó, vẫn là gương mặt quen thuộc nhưng ánh mắt khác xưa – có gì đó trầm lại, bớt ngông nghênh, bớt tự cao. Trên tay anh là một túi lớn.

Ba năm trước, tôi ký vào đơn ly hôn trong một buổi chiều mưa lất phất. Khi ấy, tôi nghĩ mình đã cạn kiệt nước mắt, cạn cả niềm tin. Người đàn ông từng hứa sẽ che chở cho mẹ con tôi lại chỉ mải mê với bạn bè, những cuộc nhậu thâu đêm và những lần vắng mặt trong các dịp quan trọng của gia đình.

Tôi không cần anh phải mang tiền về thật nhiều, chỉ cần một câu hỏi han: “Em thích ăn gì?”, “Con muốn gì?”. Nhưng suốt những năm tháng ấy, anh chưa từng hỏi.

Ảnh minh họa

Ba năm làm mẹ đơn thân không dễ dàng, nhưng tôi học cách mạnh mẽ. Tôi và con gái dọn về căn nhà nhỏ của tôi trước đây.

Cuộc sống thiếu một người đàn ông trong nhà có đôi lúc chông chênh, nhất là mỗi dịp Tết đến. Con bé nhiều lần hỏi: “Mẹ ơi, sao nhà mình không có bố đón giao thừa?”. Tôi chỉ biết ôm con vào lòng, nói rằng bố mẹ không còn sống cùng nhau nhưng vẫn yêu con. Dù vậy, sâu trong lòng, tôi biết con vẫn mong có một gia đình trọn vẹn.

Năm nay, khi đồng hồ chỉ còn vài tiếng nữa là bước sang năm mới, chuông cửa bất ngờ reo lên. Tôi nghĩ chắc hàng xóm qua chúc Tết sớm.

Mở cửa ra, tôi sững người. Anh đứng đó, vẫn là gương mặt quen thuộc nhưng ánh mắt khác xưa – có gì đó trầm lại, bớt ngông nghênh, bớt tự cao. Trên tay anh là một túi lớn, bên trong là một con gà luộc vàng ươm.

Anh cười ngượng nghịu: “Anh muốn xông đất nhà em… nếu em không ngại”.

Tôi chưa kịp phản ứng thì con bé từ trong nhà chạy ra. Nhìn thấy bố, con òa lên vui sướng. Khoảnh khắc ấy, tim tôi mềm ra. Anh đưa túi gà cho con, bảo: “Bố nhớ con thích ăn gà luộc nhất, nên mua để con ăn đêm giao thừa và cả sáng mùng Một”.

Ảnh minh họa

Tôi đứng lặng. Ba năm trước, anh chưa từng nhớ con thích món gì. Những bữa cơm gia đình hiếm hoi, anh luôn ăn qua loa rồi đi ngay.

Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện. Anh kể rằng vừa bán căn nhà riêng của mình, cầm theo ba tỷ đồng. Anh bảo đã suy nghĩ rất nhiều trong ba năm qua. Sống một mình, anh mới hiểu cảm giác về một căn nhà trống lạnh. Anh nói muốn chuyển đến sống cùng hai mẹ con, không phải vì tiền bạc, không phải vì chỗ ở, mà vì muốn cho con một mái ấm đủ đầy.

“Anh không muốn con lớn lên chỉ biết có mẹ. Anh muốn con tự hào khi nói về gia đình mình”, anh nói, giọng run run.

Tôi không biết nên tin hay không. Ba tỷ đồng đặt trên bàn nghe thật lớn, nhưng điều khiến tôi xúc động lại là con gà luộc kia. Một thứ rất nhỏ, nhưng là món con tôi thích nhất. Hóa ra, sau bao năm, anh đã bắt đầu để tâm đến điều giản dị ấy.

Đêm giao thừa, anh xin vào bếp. Tôi đứng nhìn người đàn ông từng vô tâm ấy loay hoay rửa rau, nấu canh, bày mâm cúng. Anh vụng về nhưng chăm chú. Con gái cứ quấn lấy bố, líu lo kể chuyện trường lớp. Căn bếp nhỏ ấm lên lạ thường. Tôi thấy mắt mình cay cay. Bao năm rồi tôi mới lại có cảm giác một gia đình đủ đầy trong chính ngôi nhà này.

Ảnh minh họa

Khi pháo hoa ngoài trời bừng sáng, con bé nắm tay cả hai chúng tôi, cười rạng rỡ. Tôi nhìn anh – người đàn ông từng khiến tôi tổn thương – giờ đây đang nhìn con bằng ánh mắt dịu dàng. Có thể anh đã thay đổi. Có thể ba năm là đủ để một người hiểu ra điều gì mới là quan trọng.

Sáng mùng Một, khi con còn ngủ, tôi pha trà mời anh ngồi lại. Tôi nói rằng tôi không cần ba tỷ đồng ấy, cũng không cần anh phải chứng minh bằng tiền bạc. Nếu muốn quay lại, điều tôi cần là sự quan tâm thật lòng và sự hiện diện lâu dài. Anh gật đầu, nói sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu, sẵn sàng để tôi quan sát, thử thách.

Tôi bất ngờ nghe chính mình nói: “Hay là mình tái hôn đi!”.

 Có thể quyết định ấy quá vội vàng, có thể nhiều người sẽ bảo tôi dại dột. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy lòng mình nhẹ nhõm và hạnh phúc. Không phải vì ba tỷ đồng, mà vì hình ảnh anh trong căn bếp đêm qua, vì con gà luộc anh nhớ mua cho con, vì ánh mắt con bé khi có đủ cả bố lẫn mẹ bên cạnh.

Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Hôn nhân vốn dĩ là hành trình dài với nhiều thử thách. Nhưng ít nhất, đêm giao thừa ấy, tôi đã thấy một sự thay đổi chân thành. Và đôi khi, hạnh phúc không đến từ những điều to tát, mà bắt đầu từ một con gà luộc giản dị, từ sự quan tâm tưởng chừng nhỏ bé nhưng đủ làm ấm lại cả một mái nhà.

Mặc kệ quyết định của tôi đúng hay sai, ngay lúc này, tôi tin mình đã chọn theo trái tim. Và sau ba năm đổ vỡ, được thấy con cười trong vòng tay của cả bố lẫn mẹ, tôi biết mình đang hạnh phúc.

CHI CHI