Mẹ chồng cấm con trai ngủ với con dâu mới sinh vì sợ tiếp tục "dính bầu", nửa đêm tỉnh giấc, bà tím mặt

Ngày đứa nhỏ chào đời, mẹ chồng có lẽ là người bận rộn nhất.

Tôi vừa sinh con đầu lòng được hơn nửa tháng thì điều khiến ai cũng bất ngờ lại không phải chuyện em bé quấy khóc hay tôi ở cữ cực nhọc, mà là... mẹ chồng nhất quyết không cho hai vợ chồng ngủ chung.

Ngay ngày tôi xuất viện, bà kéo riêng con trai ra dặn: “Từ hôm nay con ngủ phòng bên. Để mẹ ngủ với vợ con với cháu”.

Chồng tôi tròn mắt: “Mẹ làm gì căng vậy?”.

Bà nghiêm giọng: “Vợ con vừa sinh xong, còn yếu. Mẹ không muốn nó dính bầu sớm”.

Thế là mỗi tối, mẹ chồng ôm gối sang phòng tôi. Bà thức cùng tôi cho cháu bú, thay tã, pha nước ấm, xoa lưng mỗi khi tôi đau vết mổ. Có hôm nửa đêm con khóc suốt hai tiếng, bà vẫn kiên nhẫn bế cháu, nhất quyết không để tôi phải ngồi dậy nhiều.

Trong khi đó, chồng tôi bị "đuổi" sang phòng riêng. Ban ngày anh vẫn phụ bế con, giặt đồ, nấu ăn, nhưng cứ đến tối là mẹ lại xua: “Thôi, sang phòng bên ngủ đi”.

Ảnh minh hoạ.

Nhiều lần vợ chồng tôi cùng năn nỉ. “Mẹ ơi, tụi con lớn rồi. Bọn con biết giữ gìn mà”.

Tôi còn cười: “Con đang cho con bú hoàn toàn, lại chưa có kinh trở lại, khả năng có bầu cũng thấp lắm mẹ”.

Nhưng bà vẫn lắc đầu. “Thấp chứ không phải không có. Lỡ có thì ai khổ? Con khổ chứ ai”. Thấy bà kiên quyết như vậy, hai vợ chồng đành chịu.

Nhưng nói thật, sau bao ngày sinh nở, điều tôi nhớ nhất không phải chuyện gần gũi, mà là cảm giác được nằm cạnh chồng, được anh ôm vai, hỏi hôm nay em có đau không, có mệt không.

Đêm ấy, sau khi thấy mẹ chồng và em bé ngủ say, tôi nhẹ nhàng xuống giường. Vết mổ vẫn còn hơi nhói, từng bước đi chậm chạp. Tôi khẽ mở cửa phòng bên.

Chồng đang lướt điện thoại, thấy tôi thì giật mình. “Sao em sang đây? Đau không?”.

Tôi cười. “Em nhớ anh”.

Anh lập tức kéo tôi ngồi xuống giường, lấy thêm chiếc gối kê sau lưng rồi nhẹ nhàng xoa bóp vai, bàn tay và hai bắp chân đang mỏi nhừ vì bế con cả ngày. Hai vợ chồng chỉ ngồi nói chuyện. Kể từ lúc mới yêu, ngày cưới, đến lần đầu nghe tim thai của con.

Cả căn phòng chỉ có tiếng cười khe khẽ. Bỗng cánh cửa bật mở. Mẹ chồng đứng đó. Mái tóc còn rối vì vừa tỉnh ngủ, mắt đỏ hoe vì lo lắng. “Con dâu đâu mất, mẹ tưởng có chuyện gì”.

Nhìn thấy hai vợ chồng ngồi cạnh nhau, mặt bà tím lại. “Hai đứa làm gì vậy?”.

Tôi luống cuống. “Con xin lỗi mẹ…”

Chồng tôi cũng đứng dậy. “Mẹ đừng hiểu lầm. Bọn con chỉ nói chuyện thôi”.

Ảnh minh hoạ.

Bà vẫn chưa hết bực. “Mẹ cấm ngủ chung là vì ai? Vì sợ con dâu dính bầu sớm. Sinh một đứa còn chưa hồi phục, lỡ có thai tiếp thì khổ thân nó, rồi lại tốn kém đủ đường. Mẹ không muốn nó phải chịu thêm lần nào nữa khi sức khỏe còn yếu”.

Nói đến đó, giọng bà nghẹn lại. “Hồi xưa mẹ vừa sinh chưa đầy năm đã có bầu tiếp, người xanh xao, con nhỏ không ai chăm. Mẹ ám ảnh lắm”.

Tôi nhìn bà mà cay sống mũi. Hóa ra bao ngày nay, bà "giành" ngủ với con dâu không phải để kiểm soát, cũng chẳng phải khó tính.

Chỉ vì thương tôi. Tôi nắm lấy tay mẹ. “Con biết rồi. Tụi con chỉ nhớ nhau nên ngồi nói chuyện một chút thôi. Anh ấy còn đang xoa bóp cho con đỡ đau”.

Chồng tôi cũng cười hiền. “Con hứa với mẹ, sẽ đợi vợ hồi phục hoàn toàn. Chuyện gì cũng có thể chờ, sức khỏe của cô ấy mới là quan trọng nhất”.

Lần này mẹ chồng mới thở phào. Đêm ấy, bà vẫn kéo tôi về phòng ngủ cùng. Trước khi tắt đèn còn quay lại dặn con trai: “Muốn gặp vợ thì ban ngày gặp. Ban đêm để mẹ canh”. Cả nhà bật cười.

Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình may mắn. Có những người mẹ chồng không nói lời ngọt ngào. Nhưng tình thương của họ lại nằm trong từng đêm thức trắng, từng cái ôm gối sang ngủ cùng con dâu mới sinh, chỉ mong con được khỏe mạnh để còn hạnh phúc thật lâu.

* Tâm sự từ độc giả: mylan...

MINH ANH