Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được gần 5 năm và có một con trai 3 tuổi. Vợ chồng tôi đều đi làm công sở, thu nhập không quá cao nhưng đủ để trang trải cuộc sống và dành dụm một khoản nhỏ cho tương lai. Từ ngày cưới đến nay, tôi luôn cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ, người mẹ và con dâu.
Mẹ chồng tôi sống ở quê. Bình thường bà khá dễ tính nên giữa mẹ chồng và nàng dâu không xảy ra mâu thuẫn gì lớn. Thế nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ đợt bà lên thành phố chơi cách đây hơn một tháng.
Ban đầu tôi rất vui vì nghĩ có thêm người chăm cháu, gia đình sẽ đông vui hơn. Nào ngờ chỉ sau vài ngày, tôi đã cảm thấy áp lực đến mức muốn bật khóc.
Ngay ngày đầu tiên, mẹ chồng đã góp ý rằng phụ nữ có gia đình thì nên dành thời gian chăm sóc chồng con thay vì chỉ tập trung vào công việc. Bà bảo lương của tôi không đáng là bao so với thu nhập của chồng, nghỉ việc vài tháng cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Tôi chỉ cười cho qua chuyện vì nghĩ mỗi thế hệ có một quan niệm khác nhau. Nhưng không ngờ bà lại nghiêm túc với suy nghĩ đó.
Một tuần sau, mẹ chồng thẳng thừng yêu cầu tôi xin nghỉ phép dài ngày để ở nhà lo cơm nước. Theo bà, gia đình có người lớn đến chơi thì con dâu phải chu đáo. Bữa ăn không được sơ sài mà phải đủ ít nhất 6 món, gồm món mặn, món xào, món luộc, món canh, món ăn kèm và hoa quả tráng miệng.
Tôi nghe mà choáng váng.
Bình thường hai vợ chồng đi làm cả ngày, tối về chỉ cần 2-3 món đơn giản là đủ. Nay mỗi bữa phải chuẩn bị tới 6 món, trong khi vẫn chăm con nhỏ, dọn dẹp nhà cửa khiến tôi gần như không còn thời gian nghỉ ngơi.
Có những hôm tan làm lúc gần 6 giờ tối, tôi vội vàng ghé chợ mua thực phẩm rồi lao về bếp. Đến khi dọn xong mâm cơm cũng đã hơn 8 giờ. Ăn uống xong lại rửa bát, giặt giũ, chuẩn bị đồ cho con đi học ngày hôm sau.
Tôi liên tục trong tình trạng thiếu ngủ, cơ thể mệt mỏi, tinh thần căng thẳng.
Một lần, vì quá bận nên tôi chỉ nấu 4 món. Vừa nhìn mâm cơm, mẹ chồng đã thở dài:
– Nhà có khách mà nấu nướng thế này thì không được. Con dâu thời nay đúng là sướng quá nên chẳng biết lo cho gia đình.

Nghe những lời đó, tôi chỉ biết im lặng. Tôi không muốn cãi lại người lớn nhưng trong lòng vô cùng tủi thân.
Điều khiến tôi buồn nhất là thái độ của chồng.
Tôi đã nhiều lần tâm sự với anh rằng mình quá mệt, mong anh nói giúp với mẹ hoặc chia sẻ việc nhà. Thế nhưng lần nào anh cũng gạt đi.
Đỉnh điểm là tối hôm trước, sau một ngày làm việc căng thẳng, tôi về nhà và lại tất bật trong bếp gần hai tiếng đồng hồ. Đến lúc ăn cơm, mẹ chồng vẫn chưa hài lòng vì cho rằng món canh hơi nhạt.
Sau bữa ăn, tôi không kìm được nữa nên nói với chồng:
– Em thật sự rất mệt. Em không thể ngày nào cũng nấu 6 món như thế này được.
Tôi hy vọng anh sẽ hiểu và đứng về phía mình. Nhưng câu trả lời của anh khiến tôi chết lặng.
Anh thản nhiên nói:
– Mẹ chỉ ở chơi có vài tháng thôi. Em cố gắng chiều mẹ một chút thì có mất gì đâu.
Nghe xong, tôi cảm giác mọi sự cố gắng của mình đều trở nên vô nghĩa.
Người khiến tôi tổn thương không phải là mẹ chồng, bởi bà vốn lớn lên trong một hoàn cảnh khác và có những suy nghĩ riêng. Điều khiến tôi đau lòng là chồng không hề nhìn thấy những áp lực mà vợ đang phải gánh chịu mỗi ngày.
Tôi không ngại chăm sóc gia đình, cũng không ngại nấu những bữa cơm ngon cho người thân. Nhưng sự quan tâm và hy sinh chỉ có ý nghĩa khi được ghi nhận và thấu hiểu.
Đến giờ, mỗi ngày trôi qua đối với tôi đều là một sự cố gắng. Tôi vẫn làm tất cả vì muốn giữ hòa khí gia đình. Thế nhưng sâu trong lòng, tôi chỉ mong chồng một lần đặt mình vào vị trí của vợ để hiểu rằng sự kiệt sức không đến từ những mâm cơm 6 món, mà đến từ cảm giác cô đơn khi không nhận được sự sẻ chia từ chính người bạn đời của mình.
Tâm sự của độc giả!