Mượn xe đi 3.800 km, trả lại với bình xăng cạn trơ đáy, 10 ngày sau anh chồng lại đến mượn, tôi đưa chìa khóa cùng 1 thứ khiến anh tái mặt

Tôi không nói nửa lời khi anh chồng mượn xe đi 3.800 km rồi trả lại với bình xăng cạn sạch. Nhưng chỉ 10 ngày sau, khi anh tiếp tục đến mượn xe, thứ tôi đưa kèm chìa khóa đã khiến anh tái mặt.

Tôi và chồng kết hôn được gần 7 năm. Gia đình chồng nhìn chung hòa thuận, chỉ có điều anh trai của chồng tôi là người khá vô tư, thậm chí đôi khi vô tư đến mức khiến người khác khó chịu.

Anh làm nghề kinh doanh tự do, thường xuyên phải đi lại xa. Vì vậy, mỗi khi xe của anh gặp sự cố hoặc cần phương tiện cho những chuyến đi dài, anh lại nghĩ ngay đến việc mượn xe của người thân.

Chiếc ô tô của gia đình tôi là tài sản hai vợ chồng tích góp nhiều năm mới mua được. Dù không phải xe sang nhưng tôi rất giữ gìn. Thế nhưng vì nể tình anh em trong nhà nên mỗi lần anh chồng hỏi mượn, chúng tôi đều đồng ý.

Khoảng một tháng trước, anh gọi điện xin mượn xe để đi công việc xuyên nhiều tỉnh thành. Anh nói chỉ đi vài ngày nhưng cuối cùng chuyến đi kéo dài gần hai tuần.

muon-xe1-1781592357.jpg
Khoảng một tháng trước, anh gọi điện xin mượn xe để đi công việc xuyên nhiều tỉnh thành. Ảnh minh họa

Khi nhận lại xe, tôi nhìn đồng hồ công-tơ-mét mà giật mình. Chiếc xe đã chạy thêm gần 3.800 km.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn là kim xăng gần như chạm đáy. Bình nhiên liệu vốn đầy khi giao xe giờ chỉ còn vài vạch đỏ báo động.

Không chỉ vậy, xe còn khá bẩn, bên trong ngổn ngang chai nước và giấy ăn đã qua sử dụng. Tôi mất cả buổi chiều để mang xe đi rửa và kiểm tra lại toàn bộ.

Lúc ấy tôi rất bực nhưng vẫn cố giữ hòa khí. Tôi nghĩ rằng người nhà với nhau, nói ra lại thành mất lòng. Hơn nữa, tiền xăng tuy không nhỏ nhưng cũng không đáng để tranh cãi.

Anh chồng trả xe xong chỉ cười xòa:

– Cảm ơn em nhé, chuyến này đi xa quá.

Tôi cũng chỉ đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.

Những tưởng câu chuyện kết thúc ở đó.

Ai ngờ đúng 10 ngày sau, anh lại xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Vừa ngồi xuống ghế, anh đã nói ngay:

– Cuối tuần này anh có việc gấp. Cho anh mượn xe thêm mấy hôm nhé.

Tôi nhìn anh vài giây rồi gật đầu:

– Được thôi anh.

Có lẽ vì quá quen với việc được đồng ý nên anh tỏ ra rất vui vẻ.

Tôi đứng dậy đi lấy chìa khóa xe. Nhưng thay vì đưa ngay, tôi đặt lên bàn thêm một phong bì màu trắng.

Anh chồng hơi ngạc nhiên:

– Cái gì thế em?

Tôi bình tĩnh trả lời:

– Đây là bảng chi phí chuyến đi lần trước.

Anh mở phong bì ra.

Bên trong là một tờ giấy tôi đã ghi rất rõ ràng: số km xe đã chạy thêm, chi phí đổ đầy bình xăng sau khi nhận lại xe, tiền rửa xe và tiền kiểm tra bảo dưỡng cơ bản.

muon-xe2-1781592372.jpg
Điều tôi cần không phải vài triệu đồng tiền xăng hay tiền rửa xe. Thứ tôi muốn là sự tôn trọng và ý thức. Ảnh minh họa

Tổng cộng hơn 3 triệu đồng.

Dĩ nhiên tôi không yêu cầu anh phải trả ngay lập tức. Dòng cuối cùng trên tờ giấy ghi rất rõ:

"Xe vẫn có thể mượn bất cứ lúc nào. Nhưng người mượn vui lòng trả lại xe với tình trạng tương đương lúc nhận."

Vừa đọc xong, sắc mặt anh thay đổi hẳn.

Nụ cười trên môi biến mất.

Anh ngẩng lên nhìn tôi:

– Em tính toán với anh đấy à?

Tôi nhẹ nhàng đáp:

– Không phải tính toán. Em chỉ muốn mọi thứ rõ ràng thôi anh.

Không khí trong phòng bỗng trở nên im lặng.

Tôi tiếp tục:

– Lần trước em không nói gì vì nghĩ anh sẽ tự hiểu. Nhưng sau khi nhận lại xe, em thấy nếu cứ im lặng thì sau này những chuyện tương tự sẽ còn xảy ra. Xe là tài sản của gia đình em. Em rất sẵn lòng giúp người thân, nhưng việc tôn trọng tài sản của người khác cũng là điều cần thiết.

Anh chồng cầm tờ giấy một lúc lâu rồi đặt xuống bàn.

Lần đầu tiên tôi thấy anh có vẻ ngượng ngùng.

Sau vài phút, anh nói nhỏ:

– Anh xin lỗi. Thật sự anh không để ý.

Tôi không trách móc thêm.

Điều tôi cần không phải vài triệu đồng tiền xăng hay tiền rửa xe. Thứ tôi muốn là sự tôn trọng và ý thức.

Cuối cùng, anh chủ động chuyển khoản toàn bộ số tiền trong bảng kê rồi mới nhận chìa khóa xe.

Điều bất ngờ là từ sau lần đó, mỗi lần mượn xe của bất kỳ ai trong gia đình, anh đều tự đổ đầy bình xăng trước khi trả, thậm chí còn mang xe đi rửa sạch sẽ.

Chồng tôi sau này còn nói đùa:

– Chỉ một phong bì mà làm anh trai anh thay đổi hoàn toàn.

Tôi cười.

Đôi khi, sự nhẫn nhịn không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất để giữ hòa khí. Có những chuyện cần được nói ra đúng lúc, đúng cách.

Bởi sự tử tế không đồng nghĩa với việc chấp nhận để người khác vô tư hưởng lợi từ lòng tốt của mình. Và sự tôn trọng giữa người thân với nhau cũng bắt đầu từ những điều rất nhỏ như vậy.
 

Minh Khuê (t/h)