Vào ngày 22/8/2004, người đàn ông 68 tuổi tên Shinya Wada bất ngờ đến đồn cảnh sát để tự thú về hành vi sát hại cô Chikako Ishikawa, một nữ giáo viên bặt vô âm tín từ năm 1978. Sự việc này lập tức gây rúng động dư luận xứ sở hoa anh đào, bởi trong suốt hơn hai thập kỷ, gia đình nạn nhân vẫn kiên trì bám víu vào niềm tin rằng cô chỉ bị bắt cóc và chưa bao giờ từ bỏ hy vọng tìm thấy người thân.
Theo hồ sơ vụ án, nạn nhân Chikako Ishikawa sinh ra tại tỉnh Hokkaido và sau đó chuyển đến Tokyo làm giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học. Hung thủ Shinya Wada làm nhân viên bảo vệ ngay tại ngôi trường này.
Theo lời khai của Shinya, vào khoảng 16h30 ngày 14/8/1978, trong lúc đi tuần tra quanh khu vực giảng dạy, ông ta xảy ra va chạm và cãi vã với cô Chikako. Khi nữ giáo viên hét lớn, do quá hoảng sợ, Shinya đã lao tới bịt miệng và bóp cổ khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Sau khi gây án, nhân lúc vợ đi vắng, ông ta bí mật mang thi thể về căn nhà riêng ở phường Adachi rồi chôn giấu ngay dưới nền sàn tầng một.

Từ những lời thú tội này, cảnh sát lập tức tiến hành khám xét căn nhà cũ của Shinya. Ngay bên dưới vị trí đặt chiếc bàn sưởi kotatsu ở căn phòng tầng một, lực lượng chức năng đã tìm thấy một bộ hài cốt được quấn trong tấm bạt, chôn sâu hơn một mét dưới nền đất.
Cùng với đó, nhiều đồ dùng cá nhân của cô Chikako như ví, thẻ ngân hàng, mỹ phẩm và quần áo cũng được tìm thấy. Kết quả giám định ADN sau đó chính thức xác nhận bộ hài cốt này thuộc về nữ giáo viên xấu số.
Tuy nhiên, điều khiến dư luận phẫn nộ tột cùng là động cơ ra đầu thú của hung thủ hoàn toàn không xuất phát từ sự ăn năn hay cắn rứt lương tâm. Lời khai cho thấy sau khi chôn cất thi thể, Shinya gần như "quên bẵng" tội ác của mình.
Ông ta vẫn tiếp tục đi làm, sinh hoạt bình thường và thản nhiên sống trên chính mảnh đất có chôn giấu thi thể nạn nhân suốt hàng chục năm trời. Mãi đến năm 1994, khi căn nhà này nằm trong diện phải giải tỏa để phục vụ một dự án mở đường, Shinya mới sực nhớ ra sự việc.
Đến năm 2004, khi dự án rục rịch triển khai, vì lo sợ tội ác sẽ bị phanh phui lúc đơn vị thi công đào xới nền nhà, ông ta mới quyết định ra tự thú.
Trớ trêu thay, vào thời điểm đó, luật pháp Nhật Bản quy định thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự đối với tội giết người chỉ là 15 năm. Điều này đồng nghĩa với việc dù đã tự tay tước đoạt mạng sống của cô Chikako và thừa nhận toàn bộ hành vi, Shinya Wada vẫn thoát khỏi việc bị truy tố hình sự.
Không thể chấp nhận cảnh kẻ sát nhân nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, gia đình nữ giáo viên đã tiến hành khởi kiện dân sự, yêu cầu bồi thường khoảng 180 triệu yên. Đại diện gia đình khẳng định mục đích của vụ kiện không nằm ở vấn đề tiền bạc mà là để buộc hung thủ phải trả giá cho tội ác tày trời của mình.

Quá trình xét xử vụ kiện dân sự này đã gây ra nhiều tranh cãi liên quan đến quy định về thời hiệu bồi thường. Ban đầu, Tòa án quận Tokyo cho rằng thời hiệu bồi thường đối với hành vi giết người đã hết, nên chỉ yêu cầu Shinya nộp phạt 3,3 triệu yên cho hành vi vứt bỏ thi thể. Không bỏ cuộc, gia đình nạn nhân tiếp tục kháng cáo.
Tại phiên tòa phúc thẩm, Tòa án cấp cao Tokyo xác định hung thủ có hành vi cố tình che giấu cái chết của nạn nhân trong nhiều năm, do đó đã tuyên buộc Shinya phải bồi thường số tiền 42,25 triệu yên. Mặc dù Shinya tiếp tục nộp đơn kháng cáo lên Tòa án Tối cao nhưng yêu cầu này đã bị bác bỏ. Vị thẩm phán phụ trách vụ án nhấn mạnh rằng việc để một hung thủ che giấu tội ác suốt hơn 20 năm được miễn trừ nghĩa vụ bồi thường là một điều "vô cùng bất công".
Vụ án đau lòng của cô Chikako Ishikawa đã trở thành bước ngoặt lớn, thúc đẩy hệ thống pháp luật Nhật Bản phải thay đổi các quy định. Cụ thể, vào năm 2004, thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự đối với tội giết người đã được nâng từ 15 năm lên 25 năm. Đến năm 2010, quốc gia này chính thức bãi bỏ hoàn toàn quy định về thời hiệu đối với tội giết người và các tội danh gây ra hậu quả chết người.