Tết không làm tôi mệt, nhưng luôn khiến tôi sợ vì một người trong gia đình

Người ta hay nói Tết là để nghỉ ngơi, để đoàn tụ. Nhưng với không ít nàng dâu, Tết lại là chuỗi ngày tất bật, áp lực và cả những giọt nước mắt âm thầm nuốt vào trong. Nhất là khi mối quan hệ mẹ chồng – con dâu, vốn đã nhiều nhạy cảm, lại được “phơi bày” rõ nhất trong những ngày đầu năm.

Tết đến, con dâu bước vào “mùa áp lực”

Tôi làm dâu đã vài năm, nhưng mỗi lần Tết cận kề, cảm giác lo lắng vẫn còn nguyên. Không phải vì thiếu tiền sắm sửa, cũng chẳng phải ngại việc nặng nhọc, mà vì nỗi sợ vô hình mang tên: “Không biết mình có làm vừa lòng mẹ chồng hay không”.

Tết ở nhà chồng là những buổi sáng vào bếp từ khi trời còn mờ sương, là mâm cơm phải đủ đầy, là nhà cửa luôn gọn gàng, là nụ cười luôn phải tươi dù lưng mỏi, chân đau. Và trên hết, là cảm giác luôn bị để ý – từ cách nấu nướng, nói năng cho tới cách tiếp khách.

Chỉ một câu góp ý nhẹ: “Ngày xưa mẹ làm khác”, hay “Sao con không làm thế này?”, cũng đủ khiến con dâu chạnh lòng. Không phải vì tự ái, mà vì cảm giác mình luôn ở thế phải cố gắng nhiều hơn.

Có một lần, tôi vô tình nghe mẹ chồng nói với người quen: “Giờ con cái lớn hết, tụi nó có cách sống riêng, mình già rồi, nói nhiều cũng sợ tụi nó khó chịu”.

tet-khong-lam-toi-met-ma-vi-1-nguoi-trong-gia-dinh-1770123457.png
Tết không làm tôi mệt, nhưng luôn khiến tôi sợ vì một người trong gia đình - Ảnh minh họa

Câu nói ấy khiến tôi giật mình. Hóa ra, không chỉ con dâu áp lực, mẹ chồng cũng mang trong lòng những nỗi lo rất riêng. Lo mình không còn quan trọng, lo những nếp nhà cũ bị xem là lạc hậu, lo bị chính con cháu của mình… bỏ lại phía sau.

Với mẹ, Tết là ký ức, là truyền thống, là những gì bà đã gìn giữ suốt mấy chục năm. Với con dâu, Tết lại là hiện tại – gọn gàng hơn, nhanh hơn, đơn giản hơn. Hai thế hệ, hai cách nghĩ, nếu không có sự cảm thông, rất dễ làm tổn thương nhau.

Những giọt nước mắt chỉ con dâu mới hiểu

Có những tối, dọn dẹp xong xuôi, tôi vào phòng, nằm im và khóc. Không phải vì bị mắng, cũng chẳng vì ai đối xử tệ. Mà vì cảm giác mệt mỏi khi phải cố gắng làm tròn mọi vai: vợ hiền, con dâu thảo, người phụ nữ khéo léo trong mắt họ hàng.

Nhiều con dâu chọn im lặng. Im lặng để giữ hòa khí. Im lặng vì không muốn chồng khó xử. Im lặng vì sợ mang tiếng “về nhà chồng mà còn than vãn”.

Nhưng chính sự im lặng ấy đôi khi lại khiến khoảng cách ngày càng xa.

Từ một cái Tết nọ, tôi thử thay đổi. Tôi không cố gồng mình nữa. Tôi bắt đầu hỏi mẹ: “Mẹ chỉ con làm món này với”, “Ngày xưa nhà mình hay đón Tết thế nào hả mẹ?”.

Không ngờ, chỉ cần được hỏi, mẹ vui hẳn lên. Bà kể nhiều chuyện, cười nhiều hơn. Tôi nhận ra, mẹ không cần con dâu hoàn hảo, mẹ chỉ cần được tôn trọng và lắng nghe.

Còn tôi cũng học cách nói ra, nhẹ nhàng và chân thành. Không phải để đúng – sai, mà để cả hai hiểu nhau hơn.

Mẹ chồng – con dâu, suy cho cùng đều là những người phụ nữ từng đi qua vai trò làm dâu. Chỉ khác nhau ở thời đại và cách thể hiện tình yêu thương.

Tết sẽ vẫn mệt. Nhưng nếu mỗi người bớt đi một chút định kiến, thêm vào một chút bao dung, thì Tết sẽ không còn là chuỗi ngày chịu đựng, mà là thời gian để gia đình thực sự gần nhau hơn.

Bởi không ai muốn bước qua năm mới với những tổn thương cũ còn nguyên trong lòng.

Tiểu Châu