Đi công tác nhớ vợ bầu nên gọi về, nghe giọng nói lạ từ đầu dây bên kia, tôi vội chuyển cho em 50 triệu

Tôi cứ nghĩ hằng tháng đưa tiền cho vợ bầu tiêu thoải mái là an tâm.

Tôi làm trưởng phòng đào tạo cho một doanh nghiệp lớn nên chuyện đi công tác đã trở thành một phần công việc. 

Có tháng tôi đi hai, ba chuyến, mỗi lần vài ngày. Điều khiến tôi yên tâm nhất là vợ luôn thấu hiểu và chưa bao giờ than phiền, ngay cả khi cô ấy đang mang thai con đầu lòng. Tôi tự nhủ vài tháng tới sẽ xin ít đi công tác hơn, nhất là khi vợ sắp bước sang giai đoạn cuối thai kỳ.

Từ ngày vợ nghỉ việc dưỡng thai, tôi lo toàn bộ chi phí sinh hoạt trong gia đình. Ngoài tiền chi tiêu hằng tháng, tôi còn chuyển riêng cho vợ 20 triệu đồng để mua đồ ăn ngon và tiêu vặt. Tôi nhiều lần bảo em cứ thoải mái chi tiêu, nhưng vợ chỉ cười rồi gật đầu.

Em không thích thuê giúp việc ở cùng mà muốn tự tay chăm chút tổ ấm. Chỉ cuối tuần hoặc vài hôm một lần, em mới gọi giúp việc theo giờ đến dọn dẹp để đỡ vất vả hơn. 

Ảnh minh hoạ.

Hôm đó, đúng lịch tôi đang đi công tác ở Đà Nẵng, nhớ vợ nên vừa họp xong là tôi gọi về ngay. Đầu dây bên kia, vợ vẫn cười nhưng giọng nghe yếu hơn mọi ngày. "Em ổn mà, chắc hơi đói chút thôi", em nói.

Là chồng, tôi hiểu rõ từng thay đổi nhỏ của vợ. Tôi vừa định hỏi thêm thì bất ngờ nghe một giọng phụ nữ vang lên: "Chị ơi, chị có mệt lắm không? Để em xem đồ ăn nhé".

Tôi giật mình, vội hỏi: "Ai vậy em?". 

Vợ chưa kịp trả lời thì có giọng nói vang lên: "Dạ anh yên tâm, em là người giúp việc theo giờ. Hôm nay em qua dọn nhà thì thấy chị hơi mệt. Em mở tủ lạnh định nấu gì cho chị ăn thì phát hiện mấy hộp đồ ăn này có mùi rồi, chắc để lâu quá".

Nghe đến đó, tim tôi như hẫng một nhịp. "Từ sáng vợ em ăn gì chưa?". "Dạ... chị nói mới ăn sơ ổ bánh mì với hâm lại đồ ăn cũ", cô giúp việc nói.

Tôi chết lặng. Tôi cứ nghĩ mỗi tháng chuyển tiền đầy đủ là vợ sẽ ăn uống thoải mái. Không ngờ người đang mang thai con mình lại ăn uống sơ sài như vậy.

Khi tôi gặng hỏi, em mới nhỏ giọng: "Em muốn để dành tiền cho con. Lần đầu làm mẹ nên em cứ sợ sau này thiếu trước hụt sau. Em nghĩ mình ăn đơn giản một chút cũng không sao..."

Ngồi trong phòng khách sạn, tôi không nói nổi câu nào. Tôi nhớ lại mỗi lần gọi video, vợ đều bảo hôm nay ăn ngon lắm, còn quay cho tôi xem những bữa cơm đầy đủ. Hóa ra em chỉ bày biện cho tôi yên tâm.

Ảnh minh hoạ.

Cuộc gọi đã tắt từ lúc nào, mắt tôi đỏ lên, cay xè vì thương vợ. Ngay lập tức, tôi nhờ cô giúp việc đặt một bữa ăn đủ dinh dưỡng cho vợ, rồi chuyển cho em 50 triệu đồng.

Tôi nói: "Tiền này chỉ để em ăn ngon và chăm sóc bản thân. Con cần một người mẹ khỏe mạnh. Mọi chuyện khác đã có chồng lo".

Vợ gọi lại gần như ngay lập tức. "Anh gửi nhiều thế làm gì? Em để dành được mà". Tôi cười, nhưng nước mắt cứ chực rơi.

"Đừng tiết kiệm bằng sức khỏe của hai mẹ con nữa. Anh đi làm cũng chỉ để vợ con có cuộc sống tốt hơn. Em chỉ cần ăn ngon, ngủ đủ và chờ anh về".

Đầu dây bên kia, vợ lặng người rồi bật khóc. Còn tôi, giữa chuyến công tác bận rộn, chỉ mong mọi việc kết thúc thật nhanh để được về nhà ôm lấy người phụ nữ đang lặng lẽ hy sinh quá nhiều cho gia đình nhỏ của mình. 

Có lẽ, điều quý giá nhất với một người chồng không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là đừng để vợ phải âm thầm tiết kiệm từng bữa ăn khi đang mang trong mình đứa con của cả hai.

*Tâm sự từ độc giả: hoangnam...

MINH ANH