Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy ngay trong chính căn nhà của mình. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều tưởng như bình thường, khi tôi đang họp ở công ty thì điện thoại liên tục rung lên. Đầu dây bên kia là giọng con gái tôi run rẩy đến nghẹn lại:
“Bố ơi… bố về nhanh đi… mẹ có chuyện rồi…”
Chưa kịp hỏi thêm điều gì, con bé bật khóc nức nở khiến tim tôi như thắt lại. Tôi vội xin ra ngoài, phóng xe về nhà trong đầu đầy những suy nghĩ hỗn loạn. Tôi sợ vợ gặp tai nạn, sợ con gái hoảng loạn vì chuyện gì nghiêm trọng. Suốt quãng đường hơn 20 phút, tay tôi run đến mức nhiều lần suýt va chạm.
Vừa mở cửa bước vào, tôi đã thấy con gái ngồi co ro ở góc phòng khách, mắt đỏ hoe. Thấy tôi, con bé chỉ tay lên tầng rồi òa khóc:
“Mẹ… mẹ ở trên phòng…”
Tôi lao thật nhanh lên cầu thang. Đến trước cửa phòng ngủ, tim tôi đập thình thịch. Cánh cửa khép hờ. Và rồi, cảnh tượng bên trong khiến tôi chết lặng.
Vợ tôi nằm bất động trên giường, khuôn mặt tái nhợt. Bên cạnh là hàng chục viên thuốc rơi vãi cùng một bức thư viết dang dở. Tôi hoảng hốt lao tới gọi tên vợ liên tục nhưng cô ấy gần như không còn phản ứng.
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự sợ hãi. Không phải kiểu ghen tuông hay nghi ngờ như những gì người ta vẫn tưởng khi nghe đến chuyện “vợ trên giường”, mà là nỗi sợ mất đi người đầu ấp tay gối với mình suốt hơn mười năm qua.
Tôi cùng hàng xóm đưa vợ vào viện cấp cứu. Sau nhiều giờ căng thẳng, bác sĩ nói may mắn đưa tới kịp thời nên cô ấy đã qua cơn nguy hiểm. Ngồi ngoài hành lang bệnh viện, tôi mới đủ bình tĩnh đọc lá thư còn dang dở mà vợ để lại.
Từng dòng chữ như cứa vào lòng tôi.
Cô ấy viết rằng bản thân đã quá mệt mỏi vì áp lực cuộc sống, vì nhiều tháng qua một mình xoay xở chuyện gia đình trong khi chồng lúc nào cũng bận công việc. Cô ấy cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình. Điều khiến tôi đau nhất là câu viết cuối cùng:
“Em không trách anh, chỉ là em không biết phải tiếp tục thế nào nữa…”
Tôi ngồi lặng người rất lâu. Bấy lâu nay, tôi vẫn nghĩ chỉ cần kiếm được nhiều tiền, cho vợ con cuộc sống đầy đủ là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha. Tôi đâu biết rằng điều vợ cần nhất lại là sự sẻ chia và quan tâm.
Con gái tôi mới học lớp 8 nhưng đã phải chứng kiến mẹ suy sụp đến mức ấy. Con bé kể nhiều lần thấy mẹ ngồi thẫn thờ một mình, đêm khóc trong phòng nhưng không dám nói với bố vì sợ tôi áp lực công việc.
Tôi nhận ra mình đã vô tâm quá lâu.
Sau biến cố ấy, tôi xin giảm bớt công việc, dành thời gian cho gia đình nhiều hơn. Tôi tập lắng nghe vợ thay vì chỉ hỏi qua loa vài câu rồi lại cắm cúi vào điện thoại hay máy tính. Có những vết thương không hiện rõ bên ngoài, nhưng âm thầm bào mòn một con người từng ngày.
Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn ám ảnh tiếng khóc run rẩy của con gái trong cuộc gọi chiều hôm đó. Nó khiến tôi hiểu rằng đôi khi, thứ có thể khiến một gia đình đứng bên bờ vực không phải là nghèo khó hay phản bội, mà chính là sự im lặng và vô tâm kéo dài.
Tâm sự của độc giả!