Ngày tôi vừa sinh con, cả hai bên nội ngoại mở tiệc ăn mừng ngay tại nhà. Mẹ chồng bế cháu cười không khép được miệng, bố chồng liên tục gọi điện khoe đã có cháu đích tôn.
Chồng tôi đứng giữa mọi người với gương mặt rạng rỡ, ôm con như người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.
Đúng lúc cả nhà nâng ly chúc mừng, tôi lặng lẽ đặt một tờ giấy lên bàn, là đơn ly hôn. Không khí lập tức đông cứng.
Chồng tôi nhìn tôi sững sờ, còn mẹ chồng thì hốt hoảng hỏi có phải tôi mới sinh nên suy nghĩ chưa ổn. Tôi chỉ bình tĩnh nói: "Con em đã chào đời rồi. Em không còn lý do để tiếp tục chịu đựng nữa".

Ảnh minh hoạ.
Ai cũng bảo tôi là người phụ nữ số hưởng. Từ ngày biết tôi mang thai, tháng nào chồng cũng chuyển vào tài khoản đúng 100 triệu đồng. Anh dặn tôi muốn mua gì thì mua, muốn ăn gì thì ăn, đừng tiếc tiền.
Nhưng ngoài những lần chuyển khoản ấy, anh gần như biến mất khỏi cuộc sống của hai mẹ con.
Anh hiếm khi đưa tôi đi khám thai, chưa từng xoa bụng hỏi con hôm nay đạp nhiều không, cũng chẳng thức cùng tôi đêm nào khi tôi đau lưng hay mất ngủ. Người ở cạnh tôi suốt thai kỳ là mẹ đẻ.
Đến tháng thứ năm, tôi vô tình phát hiện chồng ngoại tình. Những tin nhắn yêu đương với người phụ nữ khác khiến tay tôi run bần bật. Tôi đã định làm ầm lên, nhưng rồi nhìn tấm ảnh siêu âm của con, tôi lại im lặng.
Tôi tự nhủ con cần có một gia đình đủ đầy. Tôi hy vọng anh sẽ thay đổi. Nhưng vài tháng sau, tôi phát hiện họ vẫn còn qua lại.
Lần đó, tôi không khóc nữa. Tôi chỉ thấy mình đã hết hy vọng. Suốt thời gian ấy, chồng vẫn đều đặn chuyển tiền, như thể nghĩ rằng chỉ cần chu cấp đầy đủ thì đã làm tròn trách nhiệm. Anh không biết điều tôi cần chưa bao giờ là tiền.

Ảnh minh hoạ.
Quay lại bữa tiệc mừng con chào đời, chồng quỳ xuống trước mặt tôi. Anh xin lỗi, nói sẽ cắt đứt mọi mối quan hệ, sẽ dành tất cả thời gian cho vợ con.
Mẹ chồng cũng khóc, khuyên tôi nghĩ đến đứa bé mới sinh. Tôi nhìn con trai đang ngủ ngoan trong vòng tay bà nội rồi nhẹ nhàng đáp: "Em đã nghĩ cho con suốt chín tháng qua. Chính vì nghĩ cho con nên hôm nay em mới quyết định ly hôn".
Tôi không muốn con lớn lên trong một gia đình mà người mẹ phải nuốt nước mắt vì bị phản bội. Tiền có thể mua sữa, mua tã, mua mọi thứ con cần, nhưng tiền không thể mua được sự tôn trọng.
Nếu hôm nay tôi chấp nhận tha thứ chỉ vì anh giàu, sau này tôi sẽ dạy con điều gì? Rằng chỉ cần có tiền thì mọi lỗi lầm đều được bỏ qua sao?
Tôi không muốn con trai mình trở thành một người đàn ông như thế. Cũng không muốn con nghĩ mẹ nó phải đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân chỉ còn vỏ bọc.
Tôi bế con đứng dậy. Phía sau, tiếng mọi người vẫn cố gọi tên tôi. Nhưng tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhõm. Bởi cuối cùng, tôi đã chọn bảo vệ con và cũng bảo vệ chính mình.
* Tâm sự từ độc giả: uyenthao...