“Vở diễn cuộc đời” của Nguyệt Trương: Khi người trưởng thành nhận ra mình đang sống theo quán tính

Sáng ngày 10/4 tại Hà Nội, buổi ra mắt cuốn sách Vở diễn cuộc đời của tác giả Nguyệt Trương đã diễn ra trong không khí ấm áp, gần gũi với sự hiện diện của gia đình, bạn bè và các học viên.

  

a-1775906905.jpg
Tác giả Nguyệt Trương  và cuốn sách “Vai diễn cuộc đời” ra mắt ngày 10/4.

Không mang tính trình diễn hay phô trương, sự kiện giống như một buổi gặp gỡ thân tình nơi những câu chuyện được kể, những cảm xúc được chia sẻ, và những kết nối được giữ lại sau khi “ánh đèn sân khấu” dần khép lại.

Chia sẻ tại sự kiện, tác giả Nguyệt Trương không giấu được xúc động khi nhìn lại hành trình đã qua: “Sau mọi vai diễn trong cuộc đời, phần thưởng lớn nhất không phải là ánh hào quang hay tiếng vỗ tay, mà là khi mọi thứ khép lại, ta nhận ra những chân tình vẫn ở lại – lặng lẽ và ấm áp, khi ta chọn là chính mình.”

Một cuốn sách dành cho những người đang sống… nhưng chưa kịp hiểu mình

screenshot-1775906434-1775906627.png
 

Trong nhịp sống hiện đại, con người không thiếu sự bận rộn. Ta làm nhiều, học nhiều, kết nối nhiều nhưng lại ít khi dừng lại để hiểu rõ mình đang nghĩ gì và cảm thấy ra sao.

Vở diễn cuộc đời ra đời từ chính những trăn trở đó. Cuốn sách không đưa ra lời khuyên, mà gợi mở một góc nhìn: mỗi người đều đang sống trong một “vở diễn” của riêng mình, với nhiều vai trò khác nhau.

Theo thời gian, những vai diễn này trở nên quen thuộc đến mức ta không còn nhận ra mình đang lựa chọn, mà chỉ đang tiếp tục sống theo quán tính.

Hành trình không đơn độc phía sau một cuốn sách

screenshot-1775906453-1775906627.png
Gia đình của tác giả Nguyệt Trương đồng hành cùng cô trong buổi ra mắt sách.

Tại buổi ra mắt, tác giả nhiều lần nhắc đến hai chữ “biết ơn” – như một sợi dây xuyên suốt hành trình của mình.

Chị chia sẻ rằng để có thể đứng tại khoảnh khắc ngày hôm nay, bản thân đã đi qua những giai đoạn nhiều biến động nội tâm, những khoảng lặng dài để học cách đối diện và hiểu chính mình.

Nhưng điều quan trọng hơn cả là: “Hành trình này chưa bao giờ là của riêng một người.”

Từ gia đình, người thân, đến thầy cô, đồng nghiệp và học viên mỗi người đều góp một phần vào sự hình thành của cuốn sách.

screenshot-1775904432-1775904500.png
 

 Đặc biệt, những chia sẻ từ chị gái và cô giáo tại Học viện Múa Quốc gia Việt Nam đã mang đến nhiều cảm xúc cho người tham dự, khi nhắc lại hành trình trưởng thành bền bỉ của tác giả từ một học viên múa nghiêm túc, kiên trì, đến một người lựa chọn đồng hành và lắng nghe người khác. 

Từ một vai diễn vô thức đến lựa chọn có ý thức

Xuất phát từ nền tảng nghệ thuật, Nguyệt Trương mang theo một góc nhìn đặc biệt về sự trưởng thành. Trong nghệ thuật múa, khán giả chỉ nhìn thấy phần biểu diễn hoàn chỉnh, nhưng sự thay đổi thực sự lại diễn ra trong phòng tập  nơi người nghệ sĩ lặp lại, điều chỉnh và hoàn thiện từng chuyển động nhỏ.

Tinh thần đó được tác giả mang vào đời sống, không phải để con người trở nên hoàn hảo, mà để họ học cách quan sát chính mình từ suy nghĩ, cảm xúc đến cách phản ứng trong từng tình huống.

Điểm khác biệt của Vở diễn cuộc đời nằm ở cách tiếp cận nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Cuốn sách không thúc ép người đọc thay đổi, mà bắt đầu từ việc nhận ra.

screenshot-1775906469-1775906627.png
 

Thông qua mô hình R.E.S.E.T, tác giả dẫn dắt người đọc từng bước quan sát lại những điều đang lặp lại trong cuộc sống, từ đó dần điều chỉnh và lựa chọn lại.

Chị chia sẻ: “Vở diễn cuộc đời không giúp bạn ‘diễn tốt hơn’, mà giúp bạn nhìn rõ hơn vai diễn của chính mình để từ đó có thể lựa chọn cách sống phù hợp, bình tĩnh và chân thực hơn mỗi ngày. Bởi đôi khi, chỉ cần một khoảnh khắc dừng lại để quan sát, con người đã có thể bắt đầu một sự chuyển động mới từ bên trong từ một vai diễn vô thức đến một cuộc đời được lựa chọn có ý thức.”

Khi lòng biết ơn trở thành điều còn lại sau cùng

screenshot-1775906495-1775906627.png
 

Khác với nhiều cuốn sách phát triển bản thân, Vở diễn cuộc đời không đưa ra công thức thành công.

12 chương sách được thiết kế như 12 “chặng dừng”, đi kèm với các câu hỏi và bài thực hành cụ thể. Người đọc không cần đọc nhanh, mà được khuyến khích đọc chậm, dừng lại và quan sát chính mình.

Bởi theo tác giả, điều con người cần không phải là thêm thông tin, mà là một không gian đủ an toàn để hiểu rõ những gì đang diễn ra bên trong.

Khép lại buổi ra mắt, điều đọng lại không phải là một sự kiện thành công theo nghĩa thông thường, mà là cảm xúc về sự kết nối.

screenshot-1775906505-1775906627.png
Khép lại buổi ra mắt, điều đọng lại không phải là một sự kiện thành công theo nghĩa thông thường, mà là cảm xúc về sự kết nối.

Tác giả dành lời tri ân đến gia đình, thầy cô, đồng nghiệp, học viên và cả những người đã âm thầm đứng phía sau. Với chị, đó không chỉ là sự hỗ trợ, mà là nền tảng để hành trình này có thể diễn ra một cách trọn vẹn.

“Có thể cuốn sách bắt đầu từ một người, nhưng chính những sự hiện diện xung quanh đã làm cho hành trình này trở nên sống động và ý nghĩa hơn rất nhiều.” - Tác giả chia sẻ.

Trong một thế giới luôn chuyển động, Vở diễn cuộc đời không đưa ra một hướng đi mới, mà gợi nhắc một điều đơn giản: “Đôi khi, chỉ cần dừng lại đủ lâu, con người sẽ nhận ra rằng điều giá trị nhất không phải là những gì đạt được, mà là những điều vẫn ở lại.
 

Đỗ Linh