1 giờ sáng con gái 6 tuổi trùm khăn lén lút ở phòng khách, bố mẹ xem camera vô cùng tự trách

Sợ bố mẹ phát hiện, đứa trẻ rất cẩn thận.

Có những khoảnh khắc rất nhỏ trong đời sống gia đình, nhưng khi được nhìn lại qua một góc máy khác, chúng lại khiến người lớn giật mình nhận ra mình đã vô tình bỏ lỡ điều gì đó. Một đoạn video từ camera an ninh, tưởng chừng chỉ ghi lại sinh hoạt bình thường trong nhà, lại có thể trở thành tấm gương phản chiếu cách cha mẹ đang đồng hành cùng con mỗi ngày. Và câu chuyện về cô bé 6 tuổi lặng lẽ thức dậy giữa đêm, rón rén ra phòng khách làm một việc “bí mật”, đã khiến không ít bậc phụ huynh phải suy nghĩ lại về cách mình dạy con.

Nhân vật chính trong câu chuyện là một bé gái mới 6 tuổi (Trung Quốc). Theo chia sẻ của người mẹ, cũng là người đăng tải đoạn clip, tối hôm đó hai vợ chồng đi ngủ khá sớm, nghĩ rằng con gái đã yên giấc trong phòng riêng. Không ai ngờ rằng, khi bố mẹ đã chìm vào giấc ngủ, cô bé lại thức dậy. Qua hình ảnh camera ghi lại, bé nhẹ nhàng rời khỏi giường, rón rén mở cửa phòng rồi lặng lẽ đi ra phòng khách. Đồng hồ lúc này đã chỉ 1 giờ sáng.

Không chỉ vậy, cô bé còn rất cẩn thận: bật tivi với âm lượng nhỏ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía phòng bố mẹ như để chắc chắn không bị phát hiện. Một mình ngồi xem tivi giữa đêm khuya. Sáng hôm sau, khi vô tình xem lại camera, người mẹ mới phát hiện toàn bộ sự việc. 

Cảm xúc của hai vợ chồng lúc đó rất lẫn lộn: vừa buồn cười vì sự “tinh ranh” của con, vừa bất ngờ, nhưng trên hết là cảm giác tự trách. Họ bắt đầu tự hỏi liệu mình có quá nghiêm khắc hay vô tình bỏ qua nhu cầu nào đó của con, khiến bé phải “lén lút” làm điều mình thích vào ban đêm.

Đoạn video sau khi được chia sẻ đã nhanh chóng thu hút sự chú ý trên mạng xã hội. Nhiều ý kiến cho rằng, có thể cô bé chỉ đơn giản là muốn xem chương trình yêu thích mà ban ngày chưa được xem. Tuy nhiên, cũng có người nhận định đây có thể là biểu hiện của việc trẻ đang cố “vượt rào” những quy tắc mà bố mẹ đặt ra.

Dù nguyên nhân là gì, câu chuyện cũng gợi lên một điều đáng suy ngẫm: trẻ nhỏ không chỉ có nhu cầu ăn no, mặc ấm mà còn có những mong muốn rất riêng về cảm xúc và trải nghiệm. Đôi khi, những hành động tưởng chừng “lén lút” lại chỉ xuất phát từ sự tò mò hoặc nhu cầu chưa được lắng nghe.

Trẻ con trong quá trình lớn lên sẽ luôn có những hành vi khiến người lớn bất ngờ. Nhưng thay vì vội vàng trách mắng hay áp đặt, cha mẹ nên chọn cách trò chuyện, tìm hiểu lý do và hướng dẫn con một cách nhẹ nhàng. Sự thấu hiểu sẽ giúp trẻ cảm thấy an toàn và cởi mở hơn, thay vì phải giấu giếm.

Cha mẹ cần làm gì khi con nghiện xem TV?

Trẻ “nghiện” xem TV thực ra không phải là chuyện hiếm, nhưng nếu xử lý sai cách, vấn đề sẽ không những không giảm mà còn khiến trẻ phản kháng mạnh hơn. Cấm đoán hoàn toàn thường không hiệu quả; điều quan trọng là cha mẹ cần hiểu vì sao con lại bị cuốn vào màn hình, từ đó điều chỉnh một cách hợp lý và bền vững.

Trước hết, cần nhìn nhận rằng TV (hay các thiết bị màn hình nói chung) hấp dẫn trẻ vì nội dung nhanh, màu sắc bắt mắt và mang lại cảm giác giải trí tức thì. Nếu cuộc sống hàng ngày của trẻ thiếu hoạt động thú vị, thiếu sự tương tác với người thân, thì TV rất dễ trở thành “người bạn thay thế”. Vì vậy, việc đầu tiên cha mẹ nên làm không phải là tắt TV, mà là tăng sức hút của đời sống thật.

Một cách hiệu quả là xây dựng lịch sinh hoạt rõ ràng. Trẻ cần biết thời điểm nào được xem TV và thời điểm nào phải dừng lại. Ví dụ, mỗi ngày chỉ cho xem 30–60 phút vào khung giờ cố định. Khi đã thành thói quen, trẻ sẽ ít mè nheo hơn vì hiểu rằng đó là quy tắc chung, không phải sự áp đặt tùy hứng. Quan trọng là cha mẹ phải kiên định, tránh hôm cho xem thoải mái, hôm lại cấm đoán đột ngột.

Song song đó, hãy tạo ra những hoạt động thay thế hấp dẫn hơn TV. Trẻ nhỏ thường không tự rời màn hình nếu không có lựa chọn khác thú vị hơn. Cha mẹ có thể cùng con đọc sách, vẽ tranh, chơi trò vận động, lắp ghép đồ chơi hoặc đơn giản là cùng nấu ăn. Khi trẻ được tham gia vào các hoạt động có sự tương tác, chúng sẽ dần giảm sự phụ thuộc vào TV.

Một điểm quan trọng khác là cha mẹ cần làm gương. Nếu người lớn thường xuyên cầm điện thoại, bật TV liên tục thì rất khó yêu cầu con hạn chế. Trẻ học bằng cách quan sát nhiều hơn là nghe lời dạy. Vì vậy, hãy thử tạo “khoảng thời gian không màn hình” cho cả gia đình, ví dụ như bữa tối hoặc trước giờ đi ngủ.

Ngoài ra, thay vì cấm đoán nội dung, cha mẹ nên đồng hành cùng con khi xem. Hãy hỏi con đang xem gì, nội dung có gì thú vị, nhân vật nào con thích. Điều này vừa giúp kiểm soát nội dung phù hợp, vừa biến việc xem TV thành hoạt động có tính kết nối, thay vì sự tách biệt. Khi được trò chuyện, trẻ cũng học cách suy nghĩ và chọn lọc thông tin tốt hơn.

CHANG KIU