3 năm không về quê ăn Tết, tôi đổi lại được 6,5 chỉ vàng: Quyết định đúng hay sai?

Ở lại Hà Nội trực xuyên Tết, làm thay đồng nghiệp, tiết kiệm từng khoản nhỏ… tôi không giàu lên sau một đêm, nhưng có thứ còn giá trị hơn tiền.

Tôi mua được 6,5 chỉ vàng – không phải nhờ trúng số, cũng không phải nhờ một công việc “lương nghìn đô”. Số vàng ấy được tích lũy từ 3 cái Tết liên tiếp tôi không về quê, ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ. Nói ra thì đơn giản, nhưng quyết định ấy chưa bao giờ là dễ.

3 cái Tết, thành phố vắng và những ca trực kéo dài

Ba năm trước, khi đồng nghiệp háo hức đặt vé xe, vé máy bay về quê ăn Tết, tôi chọn ở lại. Hà Nội những ngày ấy rất khác: phố xá thưa người, hàng quán đóng cửa, trời rét và yên tĩnh đến lạ.

Tôi đăng ký trực gần như toàn bộ kỳ nghỉ. Công việc không nặng hơn ngày thường, nhưng đổi lại là thời gian dài, đều đặn và không có cảm giác “Tết”. Sáng làm việc, tối về phòng trọ, ăn vội bữa cơm đơn giản, mở điện thoại xem ảnh bạn bè sum họp gia đình rồi lại tắt đi.

Có những lúc, tôi cũng tự hỏi: Mình có đang đánh đổi quá nhiều không?

o-ha0noi-truc-tet-tich-cop-6-chi-vang-1770123860.png
Tôi mua được 6,5 chỉ vàng – không phải nhờ trúng số, cũng không phải nhờ một công việc “lương nghìn đô”. Số vàng ấy được tích lũy từ 3 cái Tết liên tiếp tôi không về quê - Ảnh minh họa

Tiền làm thêm, chi phí tiết kiệm và những phép cộng nhỏ

Tiền làm thêm dịp Tết cao hơn ngày thường. Quan trọng hơn, tôi không phải chi cho rất nhiều khoản mà mỗi dịp về quê thường phát sinh: tiền vé xe, tiền quà cáp, tiền đi lại, tiền những cuộc gặp gỡ kéo dài từ sáng tới tối.

Ba cái Tết trôi qua, tôi gom góp từng khoản nhỏ. Không tiêu xài hoang phí, cũng chẳng ép mình sống kham khổ, chỉ là tiêu có tính toán hơn. Đến khi nhìn lại, tôi nhận ra số tiền ấy vừa đủ để mua 6,5 chỉ vàng.

Không quá lớn, nhưng là thành quả rõ ràng, hữu hình – thứ mà trước đó tôi chưa từng nghĩ mình làm được chỉ bằng “làm thêm và tiết kiệm”.

Điều tôi nhận lại không chỉ là vàng

Ở lại trực Tết, tôi ôm việc thay đồng nghiệp. Có người cảm ơn trực tiếp, có người chỉ nhắn một tin ngắn, nhưng tôi hiểu: mình đã giúp họ có một cái Tết trọn vẹn hơn.

Còn tôi, đổi lại là sự chủ động trong tài chính và một cảm giác rất lạ: mình đang kiểm soát được cuộc sống của chính mình.

Tôi không nói lựa chọn của mình là đúng cho tất cả mọi người. Tết, với nhiều người, là gia đình, là đoàn viên, là thứ không thể đem ra so sánh bằng tiền.

Nhưng tôi cũng tin rằng, sẽ có những người giống tôi – trẻ, chưa dư dả, đang chật vật với chi tiêu ở thành phố lớn – và tự hỏi: liệu mình có dám hy sinh vài cái Tết để đổi lấy một nền tảng vững hơn cho tương lai?

Bây giờ, khi nhìn 6,5 chỉ vàng nằm gọn trong tay, tôi không nghĩ về việc “mình đã bỏ lỡ Tết”. Tôi nghĩ nhiều hơn về việc: mình đã học được cách kiên nhẫn, kỷ luật và chấp nhận những lựa chọn không hào nhoáng.

Tết năm nay, tôi có thể về quê – hoặc có thể lại ở lại.
Nhưng khác với trước, tôi biết rằng: dù chọn thế nào, đó cũng là quyết định tôi đã cân nhắc và chấp nhận.

Và đôi khi, trưởng thành bắt đầu từ chính những cái Tết như thế.

Tiểu Châu