Bầu sắp sinh thấy chồng liên tục liên lạc với người phụ nữ lạ, hỏi ra anh mới ấp úng thừa nhận khiến tôi cay mắt

Tôi đang ở những tuần cuối của thai kỳ, cái bụng lớn đến mức cúi xuống buộc dây giày cũng trở thành một thử thách.

Đứa con đầu lòng đến sau gần ba năm mong ngóng, nên từng ngày trôi qua với tôi vừa là háo hức, vừa là hồi hộp đến khó tả. Người ta thường nói phụ nữ mang thai hay suy nghĩ nhiều, trước đây tôi không tin lắm. Nhưng đến khi chính mình trải qua, tôi mới hiểu, đó không chỉ là cảm xúc, mà là sự thay đổi thật sự từ bên trong.

Hành trình có con của vợ chồng tôi không hề dễ dàng. Những năm đầu sau khi cưới, chúng tôi đều bận rộn với công việc, nghĩ rằng chuyện con cái cứ để “thuận theo tự nhiên”. Nhưng hết năm này qua năm khác, vẫn không có tin vui. 

Tôi bắt đầu sốt ruột, còn anh thì luôn động viên: “Không sao, cứ từ từ, con cái là duyên”. Dù nói vậy, tôi biết anh cũng lo. Hai vợ chồng dắt nhau đi khám, uống thuốc, điều chỉnh sinh hoạt, có lúc tưởng như muốn buông xuôi.

Ảnh minh hoạ.

Rồi một ngày, khi tôi gần như không còn kỳ vọng, hai vạch hiện lên trên que thử. Tôi ngồi trong nhà tắm, vừa run vừa khóc. Khi báo tin cho anh, người đàn ông vốn điềm tĩnh ấy lại đứng lặng vài giây, rồi ôm tôi thật chặt. Đó là khoảnh khắc mà đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy tim mình mềm đi.

Từ ngày biết tôi mang thai, anh thay đổi rất nhiều. Công việc của anh vốn bận rộn, là trưởng phòng tại một công ty bất động sản nên thường xuyên phải đi sớm về muộn. 

Nhưng dù bận thế nào, anh cũng cố gắng ăn cơm tối cùng tôi, nhắc tôi uống sữa, đưa tôi đi khám thai đúng lịch. Anh nói khi tôi sinh xong, anh sẽ sắp xếp lại công việc, giảm bớt áp lực để dành thời gian cho gia đình, thậm chí còn tính đến chuyện nhờ mẹ lên chăm cháu.

Thế nhưng, càng gần ngày sinh, tôi lại càng nhạy cảm. Có lẽ do hormone thay đổi, hoặc cũng có thể vì lần đầu làm mẹ nên trong lòng luôn có một nỗi lo mơ hồ. Và rồi, tôi bắt đầu để ý đến những điều nhỏ nhặt từ chồng.

Anh hay cầm điện thoại hơn trước. Có những cuộc gọi anh ra ban công nghe, nói chuyện nhỏ giọng. Có lần tôi đi ngang qua, nghe loáng thoáng anh nói: “Dạ vâng chị Trang, em đợi nhé”. Tôi hỏi thì anh bảo là đồng nghiệp, công việc cần trao đổi gấp, mong tôi đừng suy nghĩ nhiều.

Nhưng càng nghe, tôi càng thấy không yên tâm. Cái tên “Trang” xuất hiện vài lần trong những cuộc gọi khiến tôi chú ý. Tôi không phải người hay ghen, nhưng trong giai đoạn nhạy cảm này, mọi thứ dường như đều bị phóng đại lên. Tôi tự hỏi: “Có thật chỉ là đồng nghiệp không?”, rồi lại tự trách mình suy nghĩ tiêu cực.

Một buổi chiều, khi anh đi tắm, tôi cầm điện thoại anh để chơi game giết thời gian. Đúng lúc đó, một cuộc gọi đến. Màn hình hiện tên “Chị Trang”. Tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi do dự vài giây rồi bấm nghe.

“Alo… Ô, em là vợ Tùng à? Em khỏe không, sắp đến ngày sinh rồi đúng không?”

Giọng người phụ nữ bên kia rất nhẹ nhàng, thân thiện. Tôi bất ngờ đến mức không biết trả lời thế nào, chỉ ấp úng “dạ… chị là…”.

Có lẽ nghe giọng tôi run run, người phụ nữ kia nói tiếp, như chợt hiểu ra điều gì đó:

“Ôi, Tùng bảo chị giữ bí mật, nhưng hôm nay chị gọi để báo tin vui cho cả nhà đây. Chị là bảo mẫu, có chứng chỉ bên Singapore. Tùng đã đặt chị để chăm sóc riêng cho em và bé trong những tháng đầu sau sinh. Vì lịch của chị chưa chốt nên chưa thể nói với em trước. Hôm nay, chị gọi lại báo là sắp xếp được rồi, mình sẽ gặp nhau sớm nhé”.

Tôi đứng sững, tay vẫn cầm điện thoại mà đầu óc trống rỗng. Bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực trong mấy ngày qua bỗng chốc vỡ vụn.

Đúng lúc đó, anh bước ra khỏi phòng tắm. Thấy tôi đứng yên một chỗ, mặt ngơ ngác, anh vội vàng lại gần. “Em sao vậy?”

Tôi đưa điện thoại cho anh, giọng vẫn còn run: “Chị Trang gọi…”

Anh khựng lại một chút, rồi thở dài. Sau vài giây im lặng, anh xoa đầu tôi, giọng nhẹ đi: “Anh định đợi chắc chắn rồi mới nói với em…”

Anh kéo tôi ngồi xuống giường, bắt đầu kể. Hóa ra, từ mấy tuần trước, anh đã âm thầm tìm hiểu về các dịch vụ chăm sóc sau sinh. Anh biết tôi là người cầu toàn, lại lần đầu làm mẹ nên chắc chắn sẽ bỡ ngỡ. Anh không muốn tôi phải vừa hồi phục sức khỏe, vừa loay hoay chăm con trong trạng thái mệt mỏi.

“Chị Trang này có hơn 12 năm kinh nghiệm, từng làm ở nước ngoài. Anh phải nhờ người quen giới thiệu đó, nhưng hơi khó đặt lịch vì chị đắt show quá”.

Tôi im lặng nghe, trong lòng dâng lên một cảm xúc rất khó tả.

Anh ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Chi phí… hơi cao. 50 triệu một tháng. Anh sợ em biết lại tiếc tiền nên chưa dám nói”.

Tôi sững người lần nữa, lần này là vì con số anh vừa nói. 50 triệu không phải là số tiền nhỏ. Với tôi, đó là cả một khoản chi tiêu đáng cân nhắc.

“Trời ơi, sao anh không bàn với em trước… Mình có thể thuê người khác rẻ hơn, hoặc nhờ mẹ lên chăm cũng được mà…”

Tôi vừa nói vừa thấy mắt mình cay cay, không biết vì xúc động hay vì lo lắng. Anh nhìn tôi, ánh mắt rất nghiêm túc: “Anh biết. Nhưng đây là lần đầu em sinh con. Anh muốn em được chăm sóc tốt nhất. Tiền có thể kiếm lại, nhưng sức khỏe của em và con thì không”.

Câu nói ấy khiến tôi không kìm được nước mắt.

Ảnh minh hoạ.

Hóa ra, trong khi tôi ngồi đây suy nghĩ lung tung, nghi ngờ đủ thứ, thì anh lại đang âm thầm chuẩn bị cho hai mẹ con một cách chu đáo nhất. Anh không nói ra, không phải vì giấu giếm, mà vì muốn mọi thứ chắc chắn rồi mới chia sẻ.

Tôi chợt thấy mình vừa buồn cười, vừa xấu hổ. Những ngày qua, tôi đã tự tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản, thậm chí còn trách anh trong lòng. Vậy mà sự thật lại đơn giản đến mức khiến tôi nghẹn lại.

Anh kéo tôi vào lòng, vỗ nhẹ lên vai: “Đừng nghĩ linh tinh nữa. Từ giờ đến lúc sinh, em chỉ cần ăn ngon, ngủ ngon là được. Mọi thứ còn lại, để anh lo”.

Tôi gật đầu, nước mắt vẫn rơi nhưng lòng lại nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Đêm hôm đó, tôi nằm cạnh anh, tay đặt lên bụng, cảm nhận từng cử động của con. Tôi nghĩ về hành trình vừa qua, từ những ngày mong con đến lúc sắp được ôm con trong tay. Và tôi nhận ra, hôn nhân không phải lúc nào cũng là những lời nói ngọt ngào hay những hành động phô trương.

Đôi khi, đó là sự âm thầm quan tâm, là những điều nhỏ bé nhưng đủ để khiến người ta yên lòng. Tôi quay sang nhìn anh, người đàn ông mà có lúc tôi đã vô cớ nghi ngờ. Anh vẫn đang chăm chú xem lại lịch làm việc, có lẽ là để sắp xếp thời gian khi tôi sinh.

Tôi khẽ nắm tay anh. Lần này, không phải vì lo lắng. Mà là vì biết ơn.

* Tâm sự từ độc giả: ngocha...@gmail.com

Khi phụ nữ mang thai, điều họ cần nhất không chỉ là chăm sóc y tế, mà còn là sự đồng hành từ người bạn đời

Câu chuyện trên cho thấy, đôi khi sự quan tâm của người chồng không nằm ở lời nói, mà thể hiện qua những hành động âm thầm. Trong hành trình mang thai, sinh con và sau sinh, sự đồng hành của người chồng đóng vai trò rất quan trọng, không chỉ giúp người vợ an tâm mà còn góp phần xây dựng nền tảng vững chắc cho gia đình.

- Đồng hành về mặt tinh thần: Mang thai là giai đoạn nhạy cảm khi nội tiết tố thay đổi, dễ khiến phụ nữ trở nên lo lắng, suy nghĩ nhiều, thậm chí căng thẳng hoặc tủi thân. Lúc này, người chồng cần kiên nhẫn lắng nghe, chia sẻ và trấn an. Một lời hỏi han, một cái ôm hay đơn giản là có mặt đúng lúc cũng đủ giúp người vợ cảm thấy được yêu thương và an toàn hơn.

- Chia sẻ trách nhiệm trong sinh hoạt hàng ngày: Khi bụng bầu ngày càng lớn, việc đi lại, nấu nướng, dọn dẹp trở nên khó khăn hơn. Người chồng nên chủ động san sẻ công việc nhà, giúp vợ giảm bớt áp lực. Những hành động nhỏ như nấu một bữa ăn, giặt đồ hay đưa vợ đi khám thai đều mang ý nghĩa rất lớn.

- Cùng tham gia các mốc quan trọng của thai kỳ: Việc cùng vợ đi khám thai, nghe tim thai, theo dõi sự phát triển của em bé không chỉ giúp người chồng hiểu hơn về hành trình mang thai mà còn tạo sự gắn kết gia đình ngay từ sớm. Đây cũng là cách để người vợ cảm thấy mình không đơn độc trong hành trình làm mẹ.

- Chuẩn bị trước cho giai đoạn sinh nở: Sinh con là một cột mốc lớn, tiềm ẩn nhiều áp lực. Người chồng nên cùng vợ tìm hiểu kiến thức sinh nở, chuẩn bị đồ đạc cần thiết và sắp xếp công việc để có thể ở bên vợ trong thời điểm quan trọng. Sự có mặt của chồng trong phòng sinh hoặc ngay sau sinh sẽ giúp người vợ thêm vững tâm.

- Hỗ trợ vợ trong giai đoạn sau sinh: Sau sinh, cơ thể người phụ nữ còn yếu, đồng thời phải đối mặt với việc chăm sóc em bé khiến nhiều người rơi vào trạng thái mệt mỏi, thậm chí trầm cảm sau sinh. Lúc này, người chồng cần chủ động hỗ trợ việc chăm con, thay tã, pha sữa, ru con ngủ… để vợ có thời gian nghỉ ngơi và hồi phục.

- Tôn trọng và thấu hiểu những thay đổi của vợ: Sau sinh, phụ nữ có thể thay đổi về ngoại hình, cảm xúc và thói quen sinh hoạt. Người chồng cần tinh tế, tránh những lời nói khiến vợ tự ti, đồng thời động viên để vợ tự tin hơn. Sự thấu hiểu này giúp duy trì sự gắn kết và hạnh phúc gia đình.

- Chủ động tìm kiếm giải pháp hỗ trợ khi cần thiết: Trong nhiều trường hợp, việc nhờ đến sự hỗ trợ từ người thân hoặc các dịch vụ chăm sóc sau sinh là cần thiết. Người chồng nên là người chủ động tìm hiểu, cân nhắc và đưa ra lựa chọn phù hợp, giúp vợ giảm tải áp lực và có điều kiện hồi phục tốt nhất.

- Xây dựng sự kết nối gia đình lâu dài: Hành trình mang thai và sinh con không chỉ là câu chuyện của riêng người vợ, mà là bước khởi đầu cho vai trò làm cha mẹ của cả hai. Khi người chồng đồng hành tích cực, đứa trẻ sinh ra sẽ lớn lên trong môi trường đầy đủ tình yêu thương và sự gắn bó.

MINH ANH