Bố đưa con gái về quê nghỉ Tết, đứa trẻ liên tục khóc, ai cũng hoảng sợ khi nhìn bàn tay người đàn ông

Người đàn ông tỏ ra lúng túng khi đứa trẻ khóc ngày một lớn.

Những vụ việc trẻ em bị bắt cóc, dẫn dụ hay xâm hại nơi công cộng luôn khiến các bậc cha mẹ không khỏi lo lắng. Chỉ một phút lơ là, một khoảnh khắc mất tập trung cũng có thể để lại hậu quả khó lường. Vì vậy, cẩn thận khi đưa trẻ ra ngoài không phải là lo xa, mà là sự tỉnh táo cần thiết để bảo vệ con trước những rủi ro tiềm ẩn trong cuộc sống hàng ngày.

Trên chuyến tàu về quê nghỉ lễ ngày hôm ấy, một người đàn ông trung niên dắt tay một bé gái khoảng 5 hoặc 6 tuổi lên toa. Đứa trẻ vừa ngồi xuống đã ngủ thiếp đi, còn người đàn ông lặng lẽ ngồi bên cạnh, trông không khác gì hình ảnh quen thuộc của một người cha đưa con đi xa.

Ảnh minh họa

Xem thêm video: Bé trai 4 tuổi bảo vệ bạn học khỏi kẻ lạ mặt

Cho đến khi đứa trẻ tỉnh dậy.

Cô bé bật khóc, liên tục gọi “Bố ơi”, giọng ngày càng lớn, khiến nhiều hành khách xung quanh chú ý. Người đàn ông tỏ ra lúng túng, khẽ dỗ dành vài câu rồi bế đứa trẻ vào nhà vệ sinh trong toa tàu.

Ban đầu, không ai nghi ngờ điều gì. Nhưng thời gian trôi qua, cánh cửa nhà vệ sinh vẫn đóng kín. 20 phút, rồi 30 phút… hàng người chờ bên ngoài ngày một dài, các tiếp viên gõ cửa nhiều lần nhưng không nhận được hồi đáp. Vì lý do an toàn, nhân viên buộc phải phá cửa.

Ảnh minh họa

Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, tất cả đều sững sờ.

Người đàn ông dùng một tay bịt chặt miệng đứa trẻ, tay kia ghì cơ thể bé, không cho chạy. Ánh mắt cô bé đầy hoảng loạn, cơ thể cứng đờ, rõ ràng đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Sự việc nhanh chóng được báo cho cảnh sát. Qua điều tra, người đàn ông không phải là cha của đứa trẻ mà là nghi phạm trong một vụ bắt cóc. Cô bé bị lạc khi đứng đợi xe buýt, sau đó bị dụ dỗ bằng đồ ăn vặt với lời hứa “giúp tìm mẹ”, thậm chí còn bị cho uống thuốc ngủ.

May mắn thay, thuốc không phát huy tác dụng hoàn toàn. Đứa trẻ tỉnh lại giữa chừng, chính tiếng khóc đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

Lần này, vận may đã cứu em. Nhưng ai cũng hiểu, không thể lúc nào cũng trông chờ vào may mắn.

Khi ra ngoài, điều mà nhiều bậc phụ huynh dễ bỏ qua không hẳn là “những kẻ xấu”, mà là những chi tiết rất nhỏ. Mỗi khi chứng kiến những vụ việc tương tự, không ít cha mẹ thường nói: “Tôi sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra với con mình”.

Thế nhưng trên thực tế, đôi khi chính những người luôn cho rằng mình “rất cẩn thận” lại là người gặp rắc rối. Không phải vì họ thiếu trách nhiệm, mà vì rủi ro thường ẩn trong những khoảnh khắc tưởng như vô hại.

Việc sử dụng các dụng cụ an toàn cho trẻ không phải là làm quá vấn đề. Nhiều phụ huynh ngại dùng dây dắt trẻ vì cho rằng trông phản cảm hay giống như “trói con lại”. Tuy nhiên, ở những nơi đông người như ga tàu, khu du lịch hay bến xe, chúng có thể phát huy tác dụng rất lớn.

Ảnh minh họa

Dây dắt không nhằm hạn chế trẻ, mà giúp người lớn có thêm một “giác quan” để nhận biết. Chỉ cần một lực kéo nhẹ ở cổ tay cũng đủ để báo hiệu rằng con đã rời khỏi vị trí an toàn. So với sự hối hận về sau, cảm giác ngại ngùng ấy thực sự chẳng đáng là bao.

Khoảnh khắc nguy hiểm nhất thường chỉ là vài giây khi đứa trẻ khuất khỏi tầm mắt. Nhiều vụ bắt cóc không diễn ra bằng bạo lực, mà bằng sự dẫn dụ. Một người giả vờ hỏi chuyện để đánh lạc hướng cha mẹ, trong khi người khác nhanh chóng dắt đứa trẻ đi và nói: “Mẹ bảo con đi cùng”.

Đôi khi, cha mẹ chỉ cúi xuống trả lời một tin nhắn, và khi ngẩng lên thì con đã không còn ở đó.

Vì vậy, ở nơi công cộng, hãy hạn chế làm nhiều việc cùng lúc và đừng để con rời khỏi tầm mắt quá dễ dàng.

Quan trọng hơn cả việc đề phòng kẻ xấu là dạy trẻ biết cách tự bảo vệ mình. Nhiều cha mẹ quen gánh toàn bộ trách nhiệm an toàn cho con, mà quên rằng trẻ cũng cần được trang bị nhận thức cơ bản.

Ngay từ khi còn nhỏ, trẻ đã có thể được dạy từng bước. Hãy nói trước cho con biết đâu là những tình huống không phù hợp, không cần làm mọi thứ trở nên đáng sợ, chỉ cần vài nguyên tắc rõ ràng:

- Tuyệt đối không nhận đồ ăn hay đồ chơi từ người lạ.

- Khi ai đó nói “bố mẹ bảo con đi cùng”, phải xác nhận lại.

- Có quyền từ chối đến những nơi khiến con thấy không an toàn.

- Nói “không” không phải là vô lễ, an toàn luôn quan trọng hơn tất cả.

Nếu chẳng may bị lạc, hãy dạy con ghi nhớ nguyên tắc “ba điều không”:

- Không chạy lung tung.

- Không đi theo người lạ.

- Không trốn tránh.

Hãy dặn con ở yên tại chỗ hoặc tìm người mặc đồng phục, cảnh sát, quầy dịch vụ để nhờ giúp đỡ.

Bên cạnh đó, cần giúp trẻ ghi nhớ những thông tin cơ bản như tên mình, tên bố mẹ và số điện thoại. Có thể dạy bằng bài hát, trò chơi hay đồng dao, dù trẻ chỉ nhớ được một phần cũng vẫn tốt hơn là không biết gì.

Những thông tin ấy đôi khi chính là chìa khóa để gia đình sớm tìm lại con.

Mỗi vụ việc được phơi bày đều khiến chúng ta phẫn nộ và sợ hãi, nhưng điều quan trọng hơn cả là sự tỉnh táo. Chúng ta không thể kiểm soát mọi rủi ro, nhưng hoàn toàn có thể giảm thiểu nguy hiểm bằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Bảo vệ trẻ em không chỉ là lời hứa “tôi sẽ trông con cẩn thận”, mà là một chuỗi hành động cụ thể, tỉ mỉ và được lặp lại nhiều lần. Cảm giác an toàn không đến từ việc giám sát con mọi lúc, mà đến từ việc giúp con biết phải làm gì khi đối mặt với nguy hiểm.

CHI CHI