Cô gái kể về “2 ngôi nhà” đặc biệt: Luôn có bố mẹ chở che, có người bạn đời chấp nhận cùng vượt khó để thấu hiểu

Chào đời chỉ vừa tròn 7 tháng tuổi, Đỗ Thị Hiền Giang (SN 2003) lớn lên với đôi chân co quắp, đôi tay yếu, việc cầm bút hay tự bước đi cũng là một thử thách. Thế nhưng, trong hành trình nhiều chông chênh ấy, Giang chưa từng đi một mình. Phía sau cô gái nhỏ là hình ảnh bố mẹ là hậu phương vững chãi, là mái nhà cùng người bạn đời luôn có sự thấu hiểu, cảm thông.

Khi được hỏi về định nghĩa của “ngôi nhà”, với người này, đó là nơi để trở về sau những ngày dài mỏi mệt, với người khác, đó có thể là ánh đèn còn sáng khi đêm muộn, là tiếng người thân hỏi han sau cánh cửa, hay chỉ đơn giản là cảm giác được chờ đợi, được bao dung.

Còn với Giang, “nhà” bắt đầu từ một hình ảnh giản dị hơn cả đó bữa cơm có đủ những người mình thương, là lúc mọi người ngồi cạnh nhau, hỏi han vài câu chuyện nhỏ trong ngày hoặc đơn giản là cùng nhau ăn bữa cơm nóng hổi với món ngon, canh ngọt.

Hiền Giang (phải) chụp ảnh cùng gia đình nhỏ.

“Trước đây, nhà với Giang là nơi có bố mẹ, nơi mình luôn được chờ đợi, được bao dung dù có thế nào. Còn bây giờ, nhà lại có thêm một ý nghĩa khác: là nơi Giang cùng người bạn đời xây dựng từng chút một, từ những điều rất nhỏ như cùng nhau nấu ăn, dọn dẹp, đến việc học cách lắng nghe và sẻ chia mỗi ngày”, Giang tâm sự.

Sinh non 7 tháng, bị bại não bẩm sinh, Giang lớn lên trong những giới hạn mà nhiều người nhìn vào có thể chỉ thấy khó khăn chính là đôi chân co quắp, đôi tay yếu, việc di chuyển, sinh hoạt, học tập đều cần nhiều nỗ lực hơn bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng, khi kể về tuổi thơ của mình, cô gái nhỏ không bắt đầu bằng nỗi buồn.

Khi chào đời, Giang bé xíu như một chú chim non, phải nằm lồng kính hơn hai tháng để giành giật sự sống. Nhưng số phận chưa thôi thử thách: khi tròn 2 tuổi, đôi chân em co cứng, không thể duỗi ra. Căn bệnh bại não bẩm sinh trở thành cú sốc lớn với cả gia đình.

Bố mẹ luôn đứng phía sau để con có đủ sức bước tiếp

Nhìn lại hành trình trưởng thành, Giang cho biết tình yêu của bố mẹ không nằm ở những điều lớn lao mà hiện diện trong từng việc làm nhỏ mỗi ngày của họ. Từ bữa ăn đến giấc ngủ, bố mẹ của Giang luôn chu toàn mọi thứ. Bên cạnh đó, trong hành trình đưa cô gái nhỏ đi chữa trị, tập phục hồi chức năng, bố mẹ cũng không rời nửa bước.

Ký ức rõ nhất khi Giang nghĩ về hai chữ “điểm tựa” không phải một khoảnh khắc đặc biệt, mà là những ngày rất dài bố mẹ kiên nhẫn đưa cô đi tập vật lý trị liệu. Có những buổi sáng rất sớm, khi nhiều người còn chưa thức dậy, bố mẹ đã chuẩn bị mọi thứ để cùng con đến nơi điều trị. Có ngày mệt, có lúc đau, có khi nản lòng, nhưng bố mẹ chưa từng bỏ cuộc vì bố mẹ luôn biết họ chính là chỗ dựa lớn nhất mà Giang có thể dựa vào.

Mỗi lần vấp ngã khi luyện tập hay những lần chân chưa đứng vững, Giang vẫn nhớ cảm giác có người nắm tay mình thật chặt trong những lúc khó khăn nhất. Cái nắm tay ấy không chỉ để khích lệ mà còn để Giang hiểu rằng cô không phải đi một mình.

Khi con đến trường, bố mẹ tiếp tục đồng hành theo một cách khác: lo lắng, dõi theo, nhưng cũng biết lùi lại để con tự bước. Với Giang, chính sự lùi lại đúng lúc ấy là một kiểu “nâng đỡ” rất đặc biệt.

Đối với Giang, gia đình là nơi bao dung, sẵn sàng sẻ chia khó khăn và là động lực lớn nhất để cô vượt qua những thử thách trong cuộc sống.

Trong gia đình, bố là người thường nhắc Giang câu: “Nếu có vấp ngã, chính con phải là người tự đứng lên”. Bố của Giang không phải người thể hiện tình cảm bằng lời nói ngọt ngào. Mỗi lần con gặp khó khăn, ông hiếm khi dỗ dành theo kiểu xoa dịu ngay lập tức. “Con phải tự đứng lên, không ai đi thay con được đâu” - cô gái nghẹn ngào kể lại lời nói của bố.

Giang hiểu, phía sau sự cứng rắn ấy chưa bao giờ bố ngừng quan tâm đến mình. Bố có thể không đỡ con đứng dậy ngay từ đầu, nhưng luôn đứng đó, dõi theo và sẵn sàng đưa tay ra khi con thật sự cần. Mẹ của Giang lại là người cân bằng điều đó bằng sự dịu dàng. Khi Giang mệt mỏi hoặc yếu lòng, mẹ ở bên, lắng nghe, vỗ về để con có đủ bình tĩnh bước tiếp.

“Từ bố, Giang học được sự mạnh mẽ và trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Từ mẹ, Giang học được cách yêu thương và chữa lành”, cô chia sẻ.

Đã có những thời điểm, cô gái nhỏ sợ mình trở thành “gánh nặng” của gia đình. Những ngày phải điều trị, phục hồi chức năng, nhìn thấy bố mẹ vất vả vì mình, Giang không tránh khỏi cảm giác áy náy. Cô từng tự hỏi liệu sự cố gắng của mình đã đủ chưa, hay mình đang khiến những người thương yêu phải lo lắng quá nhiều.

Nhưng bố mẹ chưa bao giờ để suy nghĩ ấy lớn lên trong cô. Bố nói với Giang rằng gia đình không phải nơi để cân đo ai nặng ai nhẹ. Với ông, đồng hành cùng con là điều hiển nhiên, không phải sự hy sinh để đong đếm. Mẹ thì ôm con và nói những điều giản dị hơn: “Con chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình, thế là đủ rồi”.

Chính niềm tin ấy giúp Giang thay đổi cách nhìn về bản thân. Từ chỗ sợ làm phiền người khác, cô học cách đón nhận yêu thương mà không thấy mình mắc nợ. Từ chỗ tự ti vì những giới hạn cơ thể, cô học cách cố gắng để không phụ lòng tin của gia đình.

Và cũng nhờ nền tảng ấy, Giang từng bước đi qua hành trình học tập nhiều thử thách. Với một người có đôi tay yếu, việc cầm bút, ghi chép, theo kịp bài vở không hề dễ dàng. Với đôi chân co quắp, hành trình đến giảng đường cũng đòi hỏi nhiều nghị lực hơn bạn bè cùng trang lứa.

Tốt nghiệp trường Đại học Thương Mại (Hà Nội), Giang tiếp tục ôm trong mình một giấc mơ lớn hơn chính tạo ra công việc cho chính mình và cho những người có cùng hoàn cảnh. Cô hiểu cảm giác của người khuyết tật khi bước vào đời sống lao động, hiểu những rào cản không chỉ đến từ sức khỏe mà còn từ cơ hội, từ ánh nhìn của xã hội, từ nỗi sợ bản thân không đủ khả năng. 

Từ mái nhà có bố mẹ chở che đến tổ ấm có người bạn đời luôn thấu hiểu

Trước khi lập gia đình, Giang từng nghĩ về hôn nhân theo một cách khá giản dị. Với cô, hôn nhân không phải bức tranh màu hồng hay một đời sống hoàn hảo. Đó là hành trình tìm được một người đủ thấu hiểu để cùng mình đi qua những ngày bình thường nhất.

Bên cạnh những hình dung về cuộc sống hôn nhân, Giang cũng có nhiều nỗi trăn trở. Cô hiểu rõ tình trạng sức khỏe của mình, hiểu những khó khăn trong sinh hoạt mỗi ngày, nên không tránh khỏi việc tự hỏi liệu điều đó có khiến chuyện yêu đương, kết hôn trở nên khó khăn hơn. Có lúc, cô từng nghĩ liệu có ai đủ kiên nhẫn, đủ bao dung để chấp nhận mình trọn vẹn hay không.

Cơ duyên đưa Giang và người bạn đời đến với nhau bắt đầu rất tình cờ trên mạng xã hội. Cả hai cùng tham gia hội nhóm về người khiếm khuyết và bắt đầu trò chuyện, tâm sự nhiều hơn.

Ấn tượng đầu tiên của cô về anh không phải sự nổi bật hay hào nhoáng, mà là sự điềm đạm và tinh tế. Anh nói chuyện chậm rãi, lắng nghe nhiều hơn thể hiện, luôn để ý đến cảm xúc của người đối diện. Đặc biệt, anh không nhìn Giang bằng sự tò mò hay thương hại. Anh nhìn cô rất bình thường, tự nhiên, như cách nhìn bất kỳ ai khác. Chính sự bình thường ấy khiến Giang thấy mình được tôn trọng.

Ngay từ những ngày đầu tìm hiểu, Giang đã chọn cách chia sẻ thẳng thắn về tình trạng sức khỏe, những khó khăn trong sinh hoạt và các giới hạn của bản thân. Với cô, đó là sự trung thực cần thiết. Nếu đi tiếp, cả hai phải hiểu nhau từ đầu.

Điều khiến Giang nhớ nhất không phải một lời hứa hẹn lớn lao, mà là cách anh đón nhận câu chuyện. Anh không bất ngờ, không né tránh, anh chỉ lắng nghe rồi nói nhẹ nhàng: “Anh hiểu và nếu mình đi cùng nhau, thì những khó khăn trong cuộc sống là chuyện của cả hai, không phải của riêng em”.

Khi quyết định tiến đến hôn nhân, điều khiến Giang nhẹ lòng nhất là hai bên gia đình đều đón nhận câu chuyện của cô và anh bằng sự chân thành. Bố mẹ Giang, sau tất cả những gì đã cùng con trải qua, chỉ mong con gái có một người thật sự hiểu và thương.

Lần đầu gặp bố mẹ chồng, cô hồi hộp vì trong lòng có một nỗi lo rất thật: liệu mình có được chấp nhận không, hay giữa hai bên vẫn sẽ có khoảng cách vô hình nào đó. Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng được xóa bỏ khi bố mẹ chồng hỏi han những chuyện đời thường, trò chuyện thoải mái, không xoáy vào khó khăn của Giang cũng làm cô gái nhỏ nhắn trở nên thoải mái, cởi mở hơn.

“Con về đây thì cứ coi như ở nhà của mình, có gì chưa quen thì từ từ học hỏi, bố mẹ sẵn sàng chỉ bảo” - Giang kể lại về lời nhắn nhủ của mẹ chồng đối với mình.

Giang cho biết bản thân hạnh phúc khi có được người bạn đời biết chăm lo, san sẻ và luôn được gia đình chồng thấu hiểu, cởi mở đón nhận.

Sau khi lập gia đình, Giang nhận ra “nhà” không còn là một nơi duy nhất. Ngôi nhà có bố mẹ ruột vẫn là nơi cô được chở che trọn vẹn, nơi cô có thể yếu lòng và quay về bất cứ lúc nào mà không cần giải thích. Còn ngôi nhà mới, nơi có người bạn đời, mang một cảm giác khác khi Giang không chỉ là người được yêu thương, mà còn là người cùng xây dựng, gìn giữ mái ấm.

Trong cuộc sống hôn nhân hiện tại, điều khiến Giang ấm lòng nhất không phải điều gì lớn lao. Đó là sự quan tâm đều đặn từ chồng: “Hôm nay em muốn ăn gì không?”, một lần anh chủ động san sẻ việc nhà, một nhịp đi chậm lại để bước cùng cô, hay những điều anh lặng lẽ làm giúp trước khi Giang kịp nói ra.

Đi qua nhiều chặng đường, từ cô gái từng sợ mình là gánh nặng đến người phụ nữ đang xây dựng mái ấm riêng và nuôi ước mơ tạo việc làm cho bản thân, cho những người cùng hoàn cảnh, Giang hiểu rằng không ai có một hành trình giống ai. Nhưng cô tin, mỗi người đều xứng đáng được yêu thương và có cơ hội sống trọn vẹn.

Với Giang, “nhà” sau cùng không chỉ là chốn để quay về, mà còn là nơi một con người được yêu thương đủ đầy để tin vào chính mình. Ở đó có bố dạy cách tự đứng lên sau mỗi lần vấp ngã, có mẹ dịu dàng xoa dịu những ngày yếu lòng, có người bạn đời chậm lại để cùng cô đi qua những đoạn đường khó khăn, thử thách.

Từ những yêu thương bền bỉ ấy, cô gái vóc dáng nhỏ nhắn tiếp tục bước đi, chinh phục những ước mơ của riêng mình…

TẤN PHƯỚC