Điện thoại chồng quá cố reo giữa đêm, tôi run rẩy mở tin nhắn và phát hiện bí mật giấu kín

Thấy tên người gửi, tôi tự trách bản thân.

Làm mẹ, ai cũng mong những gì mình làm cho con đều là điều tốt nhất. Tôi cũng từng tin như vậy. Tôi cố gắng lo cho con từng bữa ăn, cuốn sách, lớp học, luôn nghĩ rằng chỉ cần các con có một cuộc sống đủ đầy và học hành thật tốt thì mình đã hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ. Nhưng mãi đến đêm qua, tôi mới hiểu rằng đôi khi tình yêu của cha mẹ cũng có thể trở thành áp lực nếu chúng ta chưa từng thật sự lắng nghe con.

Tôi 35 tuổi, và đã trở thành góa phụ gần một năm nay. Chồng mất, một mình tôi phải cáng đáng việc nuôi dạy hai cô con gái. Con lớn năm nay 14 tuổi, con nhỏ mới lên 5. Vì thương các con thiếu đi tình yêu của bố, tôi luôn cố gắng bù đắp bằng tất cả những gì mình có.

May mắn là hai đứa đều ngoan, nghe lời và học hành tốt. Tôi từng rất tự hào khi nghĩ rằng dù vừa làm cha, vừa làm mẹ, tôi vẫn có thể chăm sóc các con chu đáo. Cho đến đêm qua, một chuyện bất ngờ xảy ra khiến tôi nhận ra có lẽ mình đã sai ở một điều rất quan trọng.

Ảnh minh hoạ

Khoảng 11 giờ đêm, lúc chuẩn bị đi ngủ, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Ban đầu, tôi tưởng điện thoại của mình có người gọi nhưng khi nhìn sang, màn hình vẫn hoàn toàn im lìm. Lần theo tiếng chuông, tôi sững người khi phát hiện âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại cũ của chồng được tôi cất trong tủ quần áo. Chồng đã mất gần một năm, vậy mà chiếc điện thoại ấy lại bất ngờ reo giữa đêm.

Tôi vừa hoang mang vừa sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên kiểm tra. Trên màn hình hiện một số liên lạc quen thuộc, được chồng lưu với cái tên "Con gái yêu của bố". Hoá ra là con gái lớn của tôi nhắn tin cho bố nó. Không hiểu tại sao con bé lại gửi tin nhắn đến số điện thoại của người bố đã mất, tôi mang kính, ngồi xuống đầu giường và bắt đầu đọc. Càng đọc, nước mắt tôi càng rơi. Tôi vừa thương con, vừa thấy ân hận vì những điều mình đã vô tình đặt lên vai con bấy lâu nay.

Con bé viết: "Bố ơi, bố ở trên thiên đường có khỏe không ạ? Con nhớ bố nhiều lắm! Bố đừng buồn, cũng đừng giận con vì giờ này con vẫn chưa ngủ nhé. Con đang cố học thật tốt để sau này trở thành một bác sĩ giỏi, giống như điều mẹ mong muốn và kỳ vọng ở con.

Bố đi rồi, chỉ còn mẹ một mình chăm sóc hai chị em con. Con biết mẹ vất vả lắm bố ạ. Thật ra con không muốn làm bác sĩ đâu. Con thích trở thành nhà văn hơn. Nhưng con không muốn mẹ buồn, cũng không muốn mẹ thất vọng nên ngày nào con cũng cố gắng.

Có những lúc con thấy mệt mỏi và bất lực, vì học để trở thành bác sĩ thực sự không dễ dàng. Nhưng mỗi lần nhìn mẹ cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho hai chị em, từ chăm sóc ăn uống, mua sách vở đến đưa đón con đi học thêm, con lại thương mẹ rất nhiều. Bố ơi, bố hãy luôn dõi theo và cho con thêm sức mạnh để con hoàn thành điều mẹ mong muốn nhé. Con yêu bố và yêu gia đình mình nhiều lắm!"

Đọc xong, tôi không thể tiếp tục ngồi yên. Tôi chợt nhận ra suốt thời gian qua, mình luôn nói rằng tất cả những gì mình làm đều vì con, nhưng lại chưa một lần nghiêm túc hỏi con có thực sự mong muốn điều đó hay không.

Tôi lập tức bước sang phòng con. Đứng ngoài cửa nhìn vào, tôi thấy con bé vẫn ngồi trước bàn học, miệt mài với những trang sách dù đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm. Khoảnh khắc ấy, tôi tự trách bản thân, thấy mình thực sự rất có lỗi.

Ảnh minh hoạ

Tôi cứ nghĩ ép con cố gắng, là đang mở đường cho tương lai của con. Tôi cứ nghĩ những kỳ vọng của mình, là món quà dành cho con. Nhưng hóa ra, đứa trẻ đang âm thầm gánh lấy những điều ấy chỉ vì sợ mẹ buồn.

Có lẽ điều con cần không phải là một người mẹ luôn quyết định tương lai thay mình, mà là một người mẹ đủ kiên nhẫn để hỏi: "Con thực sự thích gì? Con có đang mệt không?". Đêm ấy, lần đầu tiên tôi hiểu rằng yêu con không phải lúc nào cũng là cho con thật nhiều. Đôi khi, yêu con còn là biết dừng lại, lắng nghe và để con được sống với ước mơ của chính mình.

Tâm sự từ độc giả thutra…@gmail.com

Trong nhiều gia đình, có một câu nói thường được lặp đi lặp lại bởi bố mẹ đó là: "Bố mẹ làm tất cả vì con, vì muốn con có cuộc sống tốt hơn". Tuy bố mẹ thực sự là những người muốn mọi thứ tốt nhất cho con, muốn bảo vệ và chăm sóc đứa trẻ của mình. Nhưng đôi khi tình yêu thương của bố mẹ không được sử dụng đúng cách, khiến họ vô tình bỏ qua hoặc cố tình lờ đi việc thấu hiểu mong muốn thực sự của con là gì, và không chú ý đến cảm xúc cũng như sở thích của đứa trẻ.

Trong quá trình nuôi dạy con, bố mẹ thường luôn đặt lợi ích của con lên hàng đầu nên rất hay có xu hướng quyết định mọi thứ cho con. Tuy nhiên, đôi khi điều này có thể dẫn đến tình huống bố mẹ bỏ qua các khía cạnh quan trọng khác, chẳng hạn như ý kiến và sự tham gia của con trong việc đưa ra quyết định quan trọng và đặc biệt là những quyết định liên quan trực tiếp đến con trẻ. 

Dẫu vậy thì bố mẹ cũng cần hiểu rõ rằng, tôn trọng mong muốn và nhu cầu của con là một phần quan trọng trong việc xây dựng một mối quan hệ gia đình tốt đẹp. Bố mẹ cần dành thời gian lắng nghe, tìm hiểu và thấu hiểu những gì con muốn, con cảm nhận. Điều này không chỉ giúp con cảm thấy được quan tâm và được chấp nhận, mà còn khuyến khích sự phát triển tự tin, sáng tạo của trẻ.

Bố mẹ đừng chỉ thương con nên vì con, mà cách giáo dục đúng đắn và hiệu quả nhất đó là cùng con, đồng hành cùng đứa trẻ trong suốt hành trình phát triển. Bố mẹ có thể tạo ra một môi trường gia đình tích cực, thoải mái bằng cách sẵn lòng lắng nghe, chia sẻ và khám phá cùng con để xây dựng mối quan hệ gia đình tốt đẹp, đáng tin cậy.

Tóm lại, bố mẹ không chỉ nên đặt lợi ích của con lên hàng đầu khi nuôi dạy trẻ, mà cũng cần quan tâm đến ý kiến, suy nghĩ, cảm xúc và sở thích của con. Việc hiểu mong muốn thực sự của con và quan tâm đến cảm xúc cũng như sở thích của trẻ là một phần quan trọng trong việc xây dựng mối quan hệ gia đình bền vững, đồng thời tạo động lực, môi trường tích cực để con trẻ được sống là chính mình và tự do phát triển toàn diện.

TRANG TRI