Tài khoản bất ngờ nhận 200 triệu từ chồng ngày nghỉ lễ, nhìn dòng tin nhắn gửi kèm theo tôi đau đớn vô cùng

Đọc tin nhắn của chồng tôi chỉ biết ôm con khóc.

Có những lúc, một khoản tiền lớn không khiến người ta vui mừng mà lại khiến trái tim chùng xuống. Nhất là khi phía sau số tiền ấy là một lời nhắn khiến người nhận phải nhìn lại chính cuộc sống gia đình, và cách mình đang nuôi dạy con.

Tôi và chồng kết hôn hơn 9 năm, có một cậu con trai năm nay 8 tuổi. Hai vợ chồng cùng gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nên hiện tại cuộc sống đã tương đối ổn định. Chồng làm kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác, còn tôi làm việc tại nhà và dành phần lớn thời gian chăm sóc con.

Ngày trước nhà khó khăn, tôi luôn dạy con phải biết tiết kiệm. Bây giờ kinh tế khá hơn, tôi vẫn giữ thói quen ấy. Con muốn mua một món đồ chơi, tôi thường nói: “Nhà mình không có tiền đâu”. Con muốn đi chơi cùng bạn, tôi cũng tìm cách từ chối vì sợ con hình thành tính cách đua đòi.

Ảnh minh hoạ

Tôi cứ nghĩ như vậy là đang dạy con biết trân trọng đồng tiền. Cho đến kỳ nghỉ lễ năm nay, chồng tôi lại phải đi công tác. Tôi ở nhà với con, hai mẹ con chẳng có kế hoạch gì đặc biệt. Buổi sáng ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, tôi bất ngờ nhận được thông báo tài khoản có thêm 200 triệu đồng do chồng chuyển.

Ngay sau đó là một tin nhắn vỏn vẹn: “Anh xin lỗi, Lễ này lại không ở nhà với hai mẹ con”. Tôi sững người, trong đầu lập tức xuất hiện đủ thứ suy nghĩ. Chẳng lẽ chồng xảy ra chuyện gì? Tại sao đang yên ổn lại chuyển cho tôi một khoản tiền lớn như vậy rồi xin lỗi? Chẳng phải từ trước đến nay anh đều thường xuyên công tác xa nhà sao, tôi đã quen với điều đó rồi, vì dù sao cũng là anh đang đi kiếm tiền cơ mà.

Tôi gọi điện, nhưng anh đang họp nên không nghe máy. Mãi đến trưa, chồng mới gọi lại. Anh hỏi tôi đã nhận được tiền chưa rồi nhẹ nhàng nói: “Anh chuyển để em đưa con đi chơi trong mấy ngày nghỉ lễ. Nhưng điều anh muốn em thay đổi không phải là cách tiêu tiền, mà là cách nói chuyện với con. Em đừng nói với con rằng nhà mình nghèo nữa, anh bây giờ kiếm được nhiều tiền hơn rồi em ạ, nên anh có thể lo tốt cho mẹ con em mà, em yên tâm nhé”.

Tôi im lặng. Anh kể tối hôm trước con gọi điện cho bố, thằng bé nói rằng mình không muốn mua đồ chơi nữa vì “mẹ bảo nhà mình nghèo, con sợ đòi hỏi nhiều sẽ làm bố mẹ vất vả hơn”. Nghe đến đó, tôi nghẹn lại. Tôi chưa bao giờ nghĩ một câu nói tưởng như rất bình thường của mình, lại khiến con cảm thấy có lỗi mỗi khi muốn một điều gì đó.

Tôi vẫn có thể dạy con tiết kiệm, không mua mọi thứ con thích. Nhưng thay vì nói “nhà mình nghèo”, tôi hoàn toàn có thể giải thích rằng: “Món này chưa cần thiết con ạ, chúng ta sẽ ưu tiên những thứ quan trọng hơn”.

Ảnh minh hoạ

Hai cách nói tưởng giống nhau, nhưng lại tạo ra những cảm xúc rất khác trong một đứa trẻ. Tôi nhìn số tiền 200 triệu trong tài khoản, mà không còn thấy vui như lúc đầu. Tôi nhận ra tiền bạc có thể cho con một cuộc sống đủ đầy, nhưng cách bố mẹ nói chuyện mỗi ngày mới âm thầm xây dựng cảm giác an toàn và giá trị của một đứa trẻ.

Ngày hôm đó, tôi quyết định không dùng 200 triệu để mua thật nhiều thứ cho con. Tôi chỉ đưa con đi chơi, ăn một bữa thật ngon và dành thời gian lắng nghe những điều con muốn kể.

Có lẽ món quà lớn nhất mà một đứa trẻ cần không phải là bố mẹ luôn đáp ứng mọi mong muốn, mà là được biết mình được yêu thương, được lắng nghe và không phải cảm thấy có lỗi vì những nhu cầu rất đỗi bình thường của mình.

Tâm sự từ độc giả hongphan…@gmail.com

"Nhà mình nghèo lắm" hẳn là câu nói quen thuộc của khá nhiều bậc phụ huynh khi nuôi dạy con cái. Nhiều người cho rằng đưa ra lý do gia đình nghèo, không có tiền để không thể đáp ứng những nhu cầu mua sắm của con cái là cách giúp đứa trẻ không còn vòi vĩnh, mè nheo, dạy con bằng cuộc sống thiếu thốn để trẻ trải nghiệm những thiếu hụt vật chất, phải bắt đầu bằng những công việc bình thường để đi đến thành công.

Tuy nhiên không phải lúc nào việc nói "nhà mình không có tiền" cũng là cách giáo dục con cái đúng đắn, thậm chí nếu áp dụng quá nhiều, sai trường hợp còn gây nên những tác động tiêu cực đến trẻ, thậm chí là "hủy diệt" một cuộc sống của đứa trẻ.

- Tạo nên một đứa trẻ tự ti, nhút nhát

Những người không có tiền đi đến đâu cũng thường nhút nhát, thiếu tự tin hơn so với những người có điều kiện về kinh tế. Tương tự như vậy, đứa trẻ thường xuyên được nghe bố mẹ nói những câu về chuyện nghèo khó trong tiền bạc sẽ khiến bé hình thành lối suy nghĩ "nghèo khổ", không muốn đụng vào, sờ vào những món đồ mà mình yêu thích. Bởi đơn giản trẻ hiểu rằng bản thân không có tiền thì không được ước mơ và không được sờ vào những thứ đó. Tự ti quá lâu về bản thân có thể khiến trẻ không thể vươn lên được.

- Tâm lý không muốn cố gắng

Việc từ chối mua món đồ gì đó cho con vì bố mẹ không có tiền sẽ hình thành tính tiết kiệm, không chi tiêu hoang phí cho trẻ. Song song với đó cũng có thể hình thành lối suy nghĩ an phận đối với mỗi đứa trẻ. Theo đó trẻ chỉ cần suy nghĩ mình không có tiền thì mình không mua món đồ đó. Và món đồ đó thực chất mua về cũng lãng phí. Như vậy thì đúng là tốt nhất không nên mua. Từ đó trẻ không biết cách phấn đấu, tìm cách để đạt được những thứ mình thích, không biết phấn đấu trong cuộc sống.

- Thiếu trách nhiệm

Cuộc sống khắc khổ vì không có tiền bạc được bố mẹ định trước trong tiềm thức của trẻ từ đó đứa trẻ sẽ nghĩ rằng chỉ cần lấy lý do không có kinh tế, tài chính là có thể giải quyết được tất cả mọi việc. Từ đó trẻ sẽ thiếu đi tính trách nhiệm của chính bản thân mình. Không có tiền nên không cần đi học, không có tiền thì không cần mua quần áo đẹp, không có tiền thì không cần đi chơi...

Việc yêu cầu, đòi hỏi của con trẻ với các bậc cha mẹ là điều bình thường nên việc cần làm của cha mẹ là nỗ lực làm việc để có điều kiện kinh tế tốt nuôi dạy con cái. Tuy nhiên cha mẹ cần cho con biết rằng vật chất không phải là tất cả của hạnh phúc, để có được những thứ mình muốn, bản thân mình phải phấn đấu và nỗ lực.

TRANG TRI