Chồng tôi từng có một đời vợ. Họ ly hôn đã vài năm, có với nhau một đứa con chung. Trước khi cưới tôi, anh nói rất rõ:
“Anh và cô ấy chỉ còn trách nhiệm với con, không có gì khác.”
Tôi tin. Và tôi chấp nhận bước vào cuộc hôn nhân này với tâm thế của một người vợ mới, đủ bao dung và đủ trưởng thành.
Cho đến một tối cận Tết.
Tin nhắn 3 triệu khiến tôi chết lặng
Hôm đó, chồng tôi đang tắm thì điện thoại để trên bàn rung liên tục. Tôi không có thói quen xem điện thoại của chồng, nhưng màn hình sáng lên với dòng tin nhắn khiến tôi không thể không nhìn thấy:
“Anh chuyển cho em 3 triệu nhé, em làm tóc chơi Tết, Tết nhất nhìn cho đỡ tệ.”
Người gửi: vợ cũ.
Tôi cầm điện thoại, tay hơi run. Không phải vì số tiền. Ba triệu không phải khoản lớn với gia đình tôi. Nhưng lý do xin tiền khiến tôi nghẹn lại.
Làm tóc chơi Tết.
Không phải tiền cho con.
Không phải chi phí học hành.
Mà là cho chính cô ấy.
Câu trả lời của chồng khiến tôi đau hơn tin nhắn
Tôi đứng đó vài phút, rồi điện thoại lại sáng lên. Là tin nhắn trả lời của chồng tôi:
“Ừ, để anh chuyển. Tết nhất ai cũng muốn chỉnh chu.”
Chỉ một câu ngắn. Nhưng tôi thấy cổ họng mình nghẹn cứng.
“Anh chuyển” – không hỏi tôi.
“Tết nhất ai cũng muốn chỉnh chu” – như một sự cảm thông rất tự nhiên.
Tôi chợt nhớ lại mình đã đắn đo thế nào khi mua một bộ đồ mới cho Tết, đã cân nhắc từng khoản chi trong nhà. Vậy mà với vợ cũ, anh lại dễ dàng như thế.
Khi chồng ra khỏi phòng tắm, tôi đưa điện thoại cho anh.
“Cô ấy nhắn cho anh.”
Anh nhìn thoáng qua, rồi nói rất bình thản:
“À, cô ấy xin tiền làm tóc. Có gì đâu em?”
Tôi hỏi:
“Anh có thấy không ổn không?”
Anh nhíu mày:
“Ba triệu thôi mà. Với lại Tết nhất, giúp được thì giúp.”
Tôi im lặng. Tôi không biết phải nói gì nữa. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đang ở thế rất khó:
– Phản đối thì bị cho là nhỏ nhen với quá khứ
– Im lặng thì tự mình nuốt ấm ức
Tối hôm đó, tôi nằm rất lâu không ngủ. Tôi tự hỏi:
Giữa trách nhiệm với con và sự quan tâm dành cho vợ cũ, ranh giới nằm ở đâu?
Tôi không cấm chồng chu cấp cho con. Tôi chưa từng than phiền về tiền học, tiền sữa, tiền sinh hoạt. Nhưng việc chuyển tiền cho vợ cũ để làm đẹp chơi Tết, với tôi, là một ranh giới rất mong manh.
Điều khiến tôi đau nhất không phải là tiền, mà là cách anh quyết định mọi thứ mà không cần hỏi cảm xúc của tôi.
Cuộc nói chuyện mà tôi buộc phải có
Hôm sau, tôi nói thẳng với chồng:
“Em không phản đối anh lo cho con. Nhưng chuyện cá nhân của vợ cũ, em không thoải mái.”
Anh thở dài:
“Em nghĩ nhiều quá. Anh không có ý gì.”
Tôi nhìn anh và nói rất chậm:
“Có thể anh không có ý gì. Nhưng em là vợ anh, em có cảm xúc.”
Lần đầu tiên, tôi thấy anh im lặng. Không phải sự im lặng né tránh, mà là im lặng suy nghĩ.
Chồng tôi vẫn chuyển tiền. Nhưng từ hôm đó, anh bắt đầu nói với tôi trước mỗi lần có khoản liên quan đến vợ cũ. Không phải xin phép, mà là tôn trọng.
Còn tôi, tôi hiểu ra một điều:
Làm vợ mới không chỉ cần bao dung, mà còn cần ranh giới rõ ràng. Bao dung không có nghĩa là chấp nhận mọi thứ, nhất là khi điều đó khiến mình tổn thương.