Trót mang thai với "tình một đêm" phải cưới gấp, đêm động phòng, tôi bối rối khi anh dúi vào tay một thứ

Nếu ai hỏi điều gì đến với tôi nhanh nhất trong cuộc đời, có lẽ đó là việc trở thành vợ và sắp trở thành mẹ.

Tôi gặp anh trong một chuyến du lịch của nhóm bạn. Cả hai đều độc thân, nói chuyện hợp rồi nảy sinh cảm tình. Sau một đêm vượt quá giới hạn, chúng tôi trở về cuộc sống thường ngày, chỉ giữ liên lạc thỉnh thoảng.

Một tháng sau, tôi phát hiện mình mang thai. Cầm que thử thai hai vạch trên tay, tôi ngồi lặng hàng giờ.

Tôi không muốn bỏ con. Nhưng tôi cũng không đủ dũng cảm để một mình làm mẹ. Khi biết tin, anh im lặng rất lâu rồi chỉ nói một câu: "Anh sẽ chịu trách nhiệm".

Hai bên gia đình nhanh chóng gặp mặt. Đám cưới diễn ra đơn giản chỉ sau hơn một tháng. Mọi người đều chúc phúc, nhưng trong lòng tôi vẫn đầy lo lắng. Tôi không biết mình lấy anh vì tình yêu hay chỉ vì đứa bé trong bụng.

Ảnh minh hoạ.

Đêm đầu tiên dọn về sống chung, tôi đứng lóng ngóng giữa căn hộ nhỏ còn thơm mùi sơn mới.

Tưởng rằng cả hai sẽ ngượng ngùng vì vừa là vợ chồng, vừa gần như vẫn còn là người xa lạ.

Không ngờ, sau bữa cơm tối, anh bước vào phòng làm việc rồi mang ra một cuốn sổ đã cũ. Bìa sổ sờn góc, giấy bên trong ngả vàng theo thời gian.

Anh đặt nó vào tay tôi. "Anh muốn em xem cái này".

Tôi mở trang đầu tiên. Nét chữ nắn nót hiện ra: "Nhật ký mang thai của vợ".

Tôi ngẩng lên nhìn anh đầy ngạc nhiên. Anh mỉm cười. "Là của bố anh".

Tôi lặng người. Từng trang giấy đều ghi rất chi tiết. 

"Tuần 8: Hôm nay mẹ con nghén nhiều, thích ăn xoài chua".

"Tuần 16: Bác sĩ nói con phát triển tốt. Mẹ con cười suốt cả ngày".

"Tuần 28: Mẹ đau lưng nhiều, phải nhớ xoa bóp cho mẹ trước khi ngủ".

Thậm chí còn có cả danh sách những món mẹ thích, những điều mẹ phải kiêng và lịch khám thai được ghi kín từng trang. Tôi cứ thế đọc hết trang này đến trang khác.

Anh kể, ngày xưa ông bà mất sớm nên bố anh gần như tự tìm hiểu tất cả về việc chăm sóc mẹ bầu. Ông ghi chép mọi thứ vì sợ mình quên.

Ảnh minh hoạ.

Sau khi mẹ sinh em bé an toàn, cuốn sổ được cất lại như một kỷ vật của gia đình. Vài năm trước bố mất vì bạo bệnh. Trước lúc nhắm mắt, ông trao cuốn sổ cho anh và chỉ dặn: "Nếu sau này con làm bố, hãy chăm vợ con như bố từng chăm mẹ".

Nói đến đây, mắt anh đỏ hoe. "Từ lúc biết em mang thai, anh lấy cuốn sổ ra đọc mỗi tối".

“Anh chưa từng làm bố nên cũng sợ lắm, nhưng bố đã để lại cho anh một quyển cẩm nang quý nhất. Anh sẽ kết hợp nó với những kiến thức hiện đại ngày nay, để em trở thành mẹ bầu hạnh phúc nhất”.

Tôi bất giác cúi xuống nhìn chiếc bụng mới nhô lên rất nhẹ. Suốt thời gian qua, tôi cứ nghĩ mình là người bất an nhất. Hóa ra anh cũng đang lo lắng không kém. Chỉ là anh chọn cách học để trở thành một người chồng, người cha tốt hơn.

Anh mở thêm một trang giấy mới. Đó là cuốn sổ khác. Còn trắng tinh. Anh đưa bút cho tôi. "Hay từ hôm nay, hai vợ chồng mình cùng viết tiếp. Một ngày nào đó, con lớn lên sẽ biết mình đã được mong chờ như thế nào".

Tôi mỉm cười, lần đầu tiên kể từ khi biết mình mang thai. Tôi viết dòng đầu tiên: "Hôm nay, bố mẹ chính thức bắt đầu hành trình chờ con".

Có lẽ chúng tôi đến với nhau không theo cách lãng mạn nhất. Cuộc hôn nhân này cũng bắt đầu bằng sự bối rối và rất nhiều lo âu.

Có thể mọi người đọc đến đây sẽ cảm thấy thời buổi này ai lại còn sến súa, tự tay viết cả nhật ký như thế. Bởi hoàn toàn có thể theo dõi qua hồ sơ điện tử hoặc các thiết bị thông minh.

Nhưng khi nhìn người đàn ông cặm cụi ghi lịch khám thai của tôi vào cuốn sổ mới, tôi bỗng tin rằng con mình đã chọn đúng người để gọi là bố. Đứa trẻ đến bất ngờ. Nhưng tình yêu dành cho con thì chưa bao giờ là điều miễn cưỡng.

* Tâm sự từ độc giả: hoangmy...

MINH ANH