Về già, phản ứng của cha mẹ khi được con cái báo hiếu rất quan trọng, người thông minh thường làm thế này!

Một tiếng "ting ting" vang lên. Màn hình điện thoại sáng lên với dòng thông báo: Thông báo chuyển khoản 7,2 triệu đồng. Ghi chú: "Mẹ ơi, mua đồ ăn ngon nhé, đừng tiết kiệm quá".

Phản ứng đầu tiên của đa số cha mẹ thường là: "Cảm ơn con". Hoặc một phiên bản "đúng chuẩn cha mẹ" hơn: "Ôi không cần đâu, mẹ còn tiền mà. Chuyển lại ngay đi".

Nghe qua thì mọi thứ đều rất hoàn hảo. Lịch sự, đúng mực, biết điều và còn thể hiện sự tự trọng của bậc làm cha mẹ. Nhiều người thậm chí còn cảm thấy tự hào vì đã nuôi dạy được một đứa con hiếu thảo.

Thế nhưng có một điều khiến nhiều người không nhận ra: Trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, đôi khi một lời "cảm ơn" lại vô tình tạo nên khoảng cách.

Không ai có ý xấu cả. Cha mẹ sợ làm phiền con, sợ trở thành gánh nặng, sợ con nghĩ mình tham lam hoặc dựa dẫm. Nhưng chính sự khách sáo ấy lại khiến tình thân dần giống một mối quan hệ xã giao.

Ảnh minh họa

Giữa bạn bè hay người ngoài, lời cảm ơn mang ý nghĩa: "Chúng ta đã sòng phẳng". Còn khi con chuyển tiền cho cha mẹ, điều con muốn gửi đi thường không chỉ là tiền.

Đó có thể là một cách vụng về để nói: "Con vẫn luôn nhớ đến bố mẹ". Khi cha mẹ đáp lại bằng một câu "cảm ơn", đôi khi thông điệp ấy lại bị đẩy ngược trở về.

Một lần thì không sao. Nhưng nếu lặp đi lặp lại hàng chục lần, đứa trẻ sẽ dần cảm thấy như bàn tay mình luôn đưa ra giữa khoảng không mà không biết đặt vào đâu.

Không phải cha mẹ không được phép nói cảm ơn. Nhưng trong mối quan hệ cha mẹ - con cái, từ "cảm ơn" thường được não bộ diễn giải theo một tầng nghĩa khác.

Khi con chuyển tiền cho cha mẹ, phía sau giao dịch ấy thường có rất nhiều cảm xúc.

Đó là sự biết ơn vì cuối cùng mình đã có khả năng báo đáp. Là mong muốn được cha mẹ cần đến. Là tình cảm được nén lại trong vài con số vì không biết cách thể hiện bằng lời.

Và cũng là một hy vọng rất nhỏ: "Không biết mẹ có vui khi nhìn thấy số tiền này không?"

Nếu cha mẹ chỉ đáp lại bằng một câu cảm ơn ngắn gọn, đứa trẻ rất dễ hiểu thành: "Con đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, giờ có thể rời đi".

Dần dần, nhiều người con không còn muốn chuyển tiền nữa. Không phải vì họ hết thương cha mẹ. Mà bởi sau mỗi cuộc trò chuyện, khung chat trở nên giống văn phòng hơn là gia đình.

Một tình huống rất phổ biến là: Con vừa nhận lương đã chuyển cho mẹ 2-3 triệu đồng, nhắn rằng: "Mẹ ơi, mua ít thịt ngon nhé. Mua thêm quần áo mới đi. Đừng tiết kiệm quá".

Cha mẹ lập tức trả lời: "Mẹ không cần đâu" hoặc: "Con còn trả tiền nhà, giữ lại mà dùng". Rồi chuyển trả toàn bộ số tiền.

Liệu lần sau đứa trẻ còn chủ động gửi nữa không? Có thể có. Nhưng mỗi lần gửi, chúng đều phải lấy hết can đảm.

Ảnh minh họa

Một lần, hai lần thì còn được. Đến lần thứ năm, sự nhiệt tình sẽ dần chuyển từ: "Con muốn làm điều gì đó cho bố mẹ" thành "Con nên làm" và cuối cùng là "Thôi vậy, dù sao bố mẹ cũng không cần".

Nếu thay bằng một câu trả lời khác: "Mẹ nhận rồi nhé. Gần nhà có quán ăn mới, mẹ vẫn chưa dám thử. Hôm nay mẹ sẽ đi ăn. Con cũng nhớ ăn uống tử tế đấy."

Cảm giác sẽ hoàn toàn khác. Một bên là từ chối tiền. Một bên là đón nhận tình cảm. Tiền bạc lúc này chỉ là tín hiệu.

Điều cha mẹ cần làm không phải xử lý số tiền, mà là phản hồi lại tình cảm phía sau số tiền đó.

Hãy để con biết rằng: "Mẹ đã nhận được", "Mẹ rất vui", "Mẹ biết con đang nghĩ đến mẹ".

Chỉ một thay đổi nhỏ trong cách trả lời cũng đủ khiến bầu không khí gia đình ấm áp hơn rất nhiều.

Có những đứa con sống xa nhà, lương tháng chỉ 15-20 triệu đồng. Một nửa số đó dùng để trả tiền thuê nhà. Cuối tháng chắt chiu được vài triệu, chúng vẫn cố gửi về cho mẹ cùng lời nhắn: "Mẹ mua ít trái cây nhé."

Nhiều cha mẹ nhìn thấy lập tức xót xa: "Con bị sao vậy? Bản thân còn chẳng đủ tiêu, gửi cho mẹ làm gì? Mau lấy lại đi."

Nhưng điều người con nghe được lại là: "Con chẳng giúp được gì cho mẹ cả".

Cha mẹ nghĩ mình đang tiết kiệm tiền cho con. Nhưng đứa con lại cảm thấy lòng hiếu thảo vừa gom góp được một lần nữa bị từ chối.

Một cách phản hồi khác có thể là: "Mẹ nhận rồi nhé. Nhưng mẹ nói trước, nếu con nhịn ăn để gửi tiền về thì mẹ sẽ giận đấy. Sức khỏe của con quan trọng hơn bất cứ món ngon nào. Mẹ sẽ giữ số tiền này, khi nào con cần mua đồ hoặc gặp khó khăn thì mẹ gửi lại ngay."

Hãy nhận lấy món quà, không phải để tiêu tiền của con. Mà là để giữ gìn lòng tự trọng và tình cảm của con. Điều quan trọng chưa bao giờ là số tiền. Điều quan trọng là sự công nhận.

Ảnh minh họa

Những đứa trẻ từng được nhìn thấy và được trân trọng sẽ không bao giờ quên đường về nhà. Đặc biệt với những người con làm ăn xa, mỗi năm chỉ có thể về quê một vài lần.

Nhiều khoản chuyển khoản thực chất không chỉ là tiền. Đó còn là nỗi nhớ.

Là cảm giác có lỗi vì không thể ở cạnh cha mẹ.

Là bàn tay đang cố vươn từ phía bên kia màn hình.

Trong những trường hợp ấy, hai kiểu phản hồi dễ khiến con tổn thương nhất là:

Thứ nhất, chỉ nói một câu khô khan "Cảm ơn con" rồi im lặng. Điều đó khiến con cảm thấy ngay cả tiền bạc cũng không thể làm cha mẹ vui hơn.

Thứ hai là liên tục nói: "Tiền không quan trọng, bố mẹ mới quan trọng".

Điều đó đúng. Nhưng lúc ấy điều con cần không phải là một bài học đạo lý. Điều con cần là cảm giác mình vẫn có thể làm điều gì đó cho gia đình.

Một câu trả lời ấm áp hơn có thể là: "Mẹ nhận được rồi. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện gửi tiền cho mẹ nữa. Chụp ảnh bữa trưa hôm nay cho mẹ xem đi. Mẹ muốn biết con có ăn uống đầy đủ không."

Hãy kéo những con số trở lại với cuộc sống đời thường.

Trở lại bàn ăn.

Trở lại những cuộc trò chuyện giữa người thân.

Bởi khoản chuyển khoản ấy chỉ là phương tiện.

Điều con thực sự muốn gửi đi là sự quan tâm.

Có những người con chuyển một khoản tiền lớn, chẳng hạn 30 triệu. Lúc này, cha mẹ thường rơi vào hai thái cực.

Ảnh minh họa

Một là xúc động quá mức, cảm ơn rối rít như nhận được khoản viện trợ.

Hai là lập tức khoe lên mạng xã hội: "Con tôi vừa chuyển cho tôi 30 triệu đồng."

Cả hai cách đều có thể khiến con khó xử.

Một bên khiến con cảm thấy mình như người ngoài.

Bên còn lại khiến tình cảm riêng tư bị biến thành công cụ để khoe khoang.

Một phản ứng hợp lý hơn là: "Bố mẹ nhận được rồi. Biết con luôn nghĩ đến gia đình là bố mẹ yên tâm rồi. Bố mẹ vẫn có kế hoạch tài chính riêng nên con đừng quá lo. Điều quan trọng nhất là giữ gìn sức khỏe và đừng làm việc quá sức. Cuối năm nhớ về nhà ăn cơm cùng gia đình nhé."

Không quá khách sáo. Không quá xúc động. Cũng không đem đi phô trương.

Bởi lòng hiếu thảo là thứ dùng để sưởi ấm gia đình, chứ không phải để chứng minh điều gì với người khác.

Nhiều cha mẹ mắc phải ba sai lầm phổ biến.

Sai lầm thứ nhất là liên tục từ chối. Từ chối một lần là lịch sự. Từ chối nhiều lần là phát tín hiệu rằng lòng hiếu thảo không được chào đón.

Sai lầm thứ hai là đem chuyện con chuyển tiền đi khoe khắp nơi. Điều đó vô tình biến những cảm xúc chân thành nhất của con thành một thành tích để trưng bày.

Sai lầm thứ ba là nhận tiền nhưng hoàn toàn không phản hồi. Không một tin nhắn. Không một cuộc gọi. Không một câu chia sẻ.

Sự im lặng đôi khi còn lạnh hơn cả lời cảm ơn xã giao.

Bởi điều đứa trẻ quan tâm nhất không phải là giao dịch thành công hay thất bại. Mà là: "Mẹ có vui không?", "Mẹ có thấy được tình cảm của mình không?".

Vì thế, khi nhận được tiền từ con, hãy nhận lấy, sử dụng và chia sẻ lại niềm vui ấy.

Điều cần được ghi nhận không phải số tiền. Mà là tấm lòng phía sau số tiền đó.

Bởi cuối cùng, thứ làm ấm một gia đình chưa bao giờ là những con số trong tài khoản.

Mà là cảm giác được yêu thương, được nhìn thấy và được trân trọng trong chính ngôi nhà của mình.

CHI CHI