Nhà văn Dương Thụy, người kể chuyện tình xuyên biên giới

Nguyễn Thị Hà Giang

Sau 30 năm viết văn, gần 20 tác phẩm cùng hàng trăm ngàn bản in độc giả ủng hộ, nhà văn Dương Thụy đã có những thay đổi trong nghiệp viết giữa “ngày ấy và bây giờ".

Thay đổi chính mình qua trang viết

Nhà văn Dương Thụy tên thật là Dương Thụy Phương Khanh viết văn từ năm 16 tuổi với tựa sách đầu tiên xuất bản năm 2003 là Con gái Sài Gòn (in chung với Tiểu Vân). Chị nhớ lại: “Ngày xưa lúc mới viết văn, tôi chọn những gì dễ dàng nhất để viết một cách vô cùng hồn nhiên và thoải mái.

Ngoài truyện dài best-seller (ăn khách nhất) là Oxford thương yêu sau 15 năm ra đời đã tái bản đến lần thứ 30, Dương Thụy còn viết về nhiều đề tài mà giới trẻ quan tâm như: đời sống công sở và cạnh tranh khốc liệt trong những công ty đa quốc gia (Nhắm mắt thấy Paris); khát khao thực hiện ước mơ du học và phải cân nhắc giữa việc thực hiện ước mơ của mình hay sống với trách nhiệm gánh vác gia đình (Cung đường vàng nắng).

Hay chủ đề về cuộc sống hiện đại của giới trẻ đô thị và những trăn trở về tình yêu - sự nghiệp (Chờ em đến San Francisco); nỗi cô đơn của những người trẻ sống vội, sống lệch và ý nghĩa của tình yêu trong thời đại số (Em rắc thính anh thả tình); những thử thách trong tình yêu và sự tự tin của những thanh niên Việt tài giỏi (Yêu em bằng mắt giữ em bằng tim)…

Văn hoá - Nhà văn Dương Thụy, người kể chuyện tình xuyên biên giới

Nhà văn Dương Thụy luôn giữ được “lửa nghề” qua hơn 20 năm cầm bút.

“Tôi viết về cuộc sống của cô bé học sinh trung học, những trò nghịch ngợm tuổi học trò, tình cảm trong gia đình, mối quan hệ giữa cha mẹ, ông bà và lứa tuổi teen tuy gàn bướng nhưng rất cần được người lớn chăm chút. Vì đề tài sẵn có trong cuộc sống, tôi sáng tác rất dễ dàng, viết những truyện ngắn trong sáng, đầy ắp chất liệu tuổi học trò. Khi vào đại học - một môi trường tuổi trẻ nhiệt huyết, càng có nhiều điều để tôi viết hăng say hơn. Nội dung truyện suy tư hơn, đề cập cả những mối tình éo le, khó nói”, nhà văn Dương Thụy điểm lại.

Đến khi rón rén viết truyện dài đầu tiên Oxford thương yêu (năm 2007), nhà văn Dương Thụy nghiêm túc nghĩ đã đến lúc mình viết về đề tài độc giả thích đọc, hơn là đề tài mình thích viết.

“Tôi biết các bạn trẻ Việt Nam luôn mơ ước được đi du học, được bước chân ra thế giới bên ngoài, khao khát học hỏi, trải nghiệm, được tiếp xúc với những người bạn quốc tế. Tóm lại, từ một người viết văn “hồn nhiên”, tôi đã tự dịch chuyển để trở thành một người viết chuyên nghiệp, hướng đến đề tài nhiều độc giả quan tâm. Cách đặt tựa của tôi cũng hướng về suy nghĩ của độc giả hiện đại, giúp truyện trở nên gần gũi hơn”, nữ nhà văn đúc kết.

Vượt lên sự nhàm nhán để bứt phá

Ngày nay công nghệ, thông tin mạng bùng nổ ảnh hưởng đến văn chương từ cả hai phía người sáng tác (nhà văn, tác giả) và người thụ hưởng (bạn đọc). Nhà văn Dương Thụy nhớ lại: “Thời trước, tôi luôn cặm cụi “cày chữ”, cố gắng viết trau chuốt sao cho thật hấp dẫn, thật sự chất lượng để truyện gửi các báo phải được chọn đăng và đến được với độc giả. Tôi vẫn nhớ cảm giác tự hào và sung sướng khi lật tờ báo in ra thấy truyện của mình trong đó”.

Khi mạng xã hội ngày càng phổ biến, người viết có xu hướng chỉ nghĩ đơn giản mình viết xong là post lên trang cá nhân của mình và dễ dàng nhận những lời khen ngợi gần như tức thì từ người thân, bạn bè. Nữ nhà văn cho rằng, điều này khiến nhiều người ngộ nhận, từ đó cho ra những sản phẩm non nớt. Khi gửi bản thảo đến các nhà xuất bản mà không được chọn in thì họ chọn con đường tự bỏ tiền túi ra in.

“Với tôi, tôi chưa bao giờ post (đăng) bản thảo của mình lên mạng xã hội khi sách chưa được in. Tôi vẫn tin tưởng vào nhận xét của các biên tập viên chuyên nghiệp từ các nhà xuất bản uy tín hơn là những lời nhận xét “thảo mai” hay các lượt bấm like (thích) trên mạng. Nếu nhà xuất bản có phản hồi về bản thảo, tôi phải trao đổi và chỉnh sửa cho chỉn chu. Điều này giúp tôi luôn làm việc chuyên nghiệp, không có tâm lý “khệnh khạng” hay chủ quan nghĩ mình luôn đúng”, nhà văn Dương Thụy nói.

Văn hoá - Nhà văn Dương Thụy, người kể chuyện tình xuyên biên giới (Hình 2).

Đề tài tình yêu trong trang viết của nhà văn Dương Thụy đem lại cảm xúc mới lạ cho độc giả.

Được bạn đọc đặt biệt danh là “người kể chuyện tình xuyên biên giới” vì xuyên suốt nhiều tác phẩm theo đuổi chủ đề chuyện tình đa quốc tịch, đa văn hóa ở bối cảnh nhiều quốc gia khác nhau, nhà văn Dương Thụy đánh giá: “Điều gì vượt ra khỏi “cái hộp chật hẹp của định kiến và sự nhàm chán” cũng thật hấp dẫn. Tôi luôn hào hứng với những mối tình của những người không cùng nền văn hóa, không cùng màu da và không cùng ngôn ngữ. Khi đến với nhau, họ có thể gây ra nhiều hiểu lầm, lộ nhiều nếp nghĩ cũ kỹ, nhung chỉ bằng ngôn ngữ tình yêu chân thành, cả hai sẽ thấy gần nhau hơn qua những va chạm trước đó”.

Những mối tình của cặp đôi cùng là người Việt Nam nhưng nếu diễn ra tại những vùng đất xa xôi, theo nữ nhà văn, cũng rất hấp dẫn. Vì khoảng cách địa lý hay cảnh vật nên thơ của những thành phố tuyệt đẹp trên thế giới là nơi người ta thăng hoa nhất trong tình yêu.

“Những truyện dài của tôi thường có chương đầu tiên diễn ra ở sân bay, ở trên máy bay, hay ở thành phố lạ, tạo cảm giác các nhân vật đang rụt rè tìm hiểu thế giới nhưng cũng sẵn sàng gặp gỡ và mở rộng con tim với mọi đối tượng gặp được một cách đầy tình cờ”, nhà văn Dương Thụy cho hay.

Nói về những trải nghiệm với nghề viết văn, nhà văn best-seller Dương Thụy tiết lộ: “Tôi đã có dịp đến tất cả những vùng đất, quốc gia mà mình đưa vào trong các tác phẩm. Với độc giả không biết thế nào chứ riêng tôi, khi nghe nhiều đến những vùng đất dự định làm chất liệu viết bài, sáng tác truyện mà chưa được đặt chân bằng các chuyến đi thực tế thì tôi thấy ấm ức lắm. Vì chuyện tình trong các tác phẩm của tôi không chỉ lấy cảm hứng tình yêu mà còn chia sẻ ra thế giới về việc các bạn trẻ sẽ không chấp nhận ở trong vòng an toàn, luôn dám bước ra và bứt phá”.

Cuối cùng, nữ nhà văn tâm sự: “Mỗi lần viết văn, tùy theo nhân vật và chất xúc tác sẽ đưa đến tình huống khác nhau. Duyên mới và sự chờ đợi của mọi người luôn mong đón nhận những câu chuyện tình xuyên biên giới sẽ xuất hiện”.