Đó là một bé trai kháu khỉnh, là kết quả của bao ngày tháng mong chờ và chuẩn bị. Ngày con chào đời, tôi từng nghĩ gia đình mình đã bước sang chương hạnh phúc nhất. Vợ sinh mổ, sức khỏe ổn định, con ngoan, cả hai bên nội ngoại đều vui mừng.
Nhìn cô ấy bế con trong lòng, tôi luôn nghĩ vợ mình là một người phụ nữ mạnh mẽ. Thế nhưng hóa ra, có những điều người ngoài nhìn vào sẽ không bao giờ thấy được. Khi con trai được hơn 2 tháng tuổi, tôi nhận lệnh đi công tác nước ngoài một tuần. Trước lúc đi, tôi chuẩn bị đủ thứ từ sữa, bỉm, thuốc men cho con đến việc nhờ mẹ vợ sang hỗ trợ ban ngày.
Tôi còn dặn đi dặn lại: "Em có gì phải gọi cho anh ngay nhé". Vợ cười: "Anh yên tâm đi. Hai mẹ con ở nhà ổn mà". Nhìn nụ cười ấy, tôi hoàn toàn tin rằng cô ấy ổn thật. Suốt một tuần công tác, tôi gọi video về nhà mỗi ngày.
Lần nào vợ cũng xuất hiện với vẻ mặt bình thường. Có hôm cô còn cười đùa, khoe con vừa biết hóng chuyện. Tôi chẳng hề nhận ra điều gì bất thường. Ngày trở về, chuyến bay hạ cánh vào buổi chiều, việc đầu tiên tôi làm là chạy thẳng về nhà.

Ảnh minh hoạ.
Con trai đang ngủ trong nôi. Vợ ra mở cửa và tôi lập tức ôm chầm lấy cô ấy. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng giật mình. Người vợ trong vòng tay tôi nhẹ bẫng, nhẹ đến bất thường.
Tôi lùi lại nhìn kỹ hơn. Chỉ sau một tuần, gương mặt cô ấy hốc hác thấy rõ. Hai má hóp lại, quầng thâm dưới mắt đậm đến mức không thể che giấu. Tôi cau mày hỏi: "Sao em gầy thế này?".
Vợ chỉ cười nhạt: "Chắc tại chăm con thôi". Tối hôm đó, sau bữa cơm, tôi giục cô đi ngủ sớm. Thú thật, xa nhau cả tuần, tôi rất nhớ vợ. Tôi muốn hai vợ chồng có chút thời gian riêng sau những ngày bận rộn.
Con vừa ngủ, tôi cũng lên phòng. Thấy vợ nằm quay lưng vào tường, tôi vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Ngay lập tức, cơ thể cô ấy khẽ run lên. Tôi giật mình khi cảm nhận được làn da lạnh ngắt.
Không phải cái lạnh bình thường mà là cảm giác lạnh lẽo, yếu ớt đến mức khiến tôi hoảng hốt. Tôi hỏi: "Em sao vậy?". Vợ chỉ đáp nhỏ: "Không sao". Tôi xoay người cô lại thì thấy đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc.
Tôi hỏi thêm nhưng cô chỉ lắc đầu. Nửa đêm, khi tỉnh giấc, tôi phát hiện bên cạnh không có ai. Tôi xuống tầng dưới và chết lặng. Vợ đang ngồi một mình trên ghế sofa trong bóng tối, ôm chiếc gối vào lòng và khóc.
Tiếng khóc bị kìm nén đến nghẹn lại. Tôi chưa từng thấy cô ấy như vậy. Tôi chạy đến hỏi: "Em làm sao thế?". Vợ giật mình, vội lau nước mắt nhưng rồi bất ngờ òa khóc nức nở.
"Tại em tệ quá...", cô nghẹn ngào. "Em không chăm được con... Em là người mẹ không tốt". Tôi hoàn toàn ngơ ngác. Con trai vẫn khỏe mạnh, nhà cửa gọn gàng, mọi thứ đều bình thường.

Ảnh minh hoạ.
Vậy tại sao cô ấy lại nghĩ như thế? Những ngày sau đó, tôi quyết định ở nhà nhiều hơn để quan sát. Và rồi tôi nhận ra rất nhiều điều mà trước đây mình chưa từng để ý. Đêm nào vợ cũng thức gần như trắng.
Con chỉ cần cựa quậy một chút là cô bật dậy. Cô liên tục kiểm tra xem con còn thở không. Mỗi lần con khóc, cô lại hoảng loạn. Nếu con bú ít hơn bình thường, cô tự trách mình.
Nếu con ngủ không sâu, cô cho rằng mình chăm con chưa đủ tốt. Cô gần như không còn cười. Không còn hứng thú với bất cứ điều gì. Thậm chí có hôm tôi thấy vợ đứng hàng chục phút trước gương rồi bật khóc.
Tôi quyết định đưa cô đi khám. Kết quả khiến tôi sững sờ. Bác sĩ nói vợ tôi đang có dấu hiệu trầm cảm sau sinh. May mắn là tình trạng mới ở mức độ nhẹ.
Nếu phát hiện muộn, mọi chuyện có thể nghiêm trọng hơn rất nhiều. Trên đường về, tôi không nói được lời nào. Tôi cảm thấy mình là một người chồng thất bại. Tôi vẫn luôn nghĩ chỉ cần lo đủ tiền bạc, sữa, bỉm, thuê người hỗ trợ là đã làm tròn trách nhiệm.
Nhưng hóa ra, điều vợ cần nhất lại là sự hiện diện của chồng. Tối hôm đó, tôi ngồi cạnh cô rất lâu. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, vợ kể hết mọi cảm xúc của mình. Những đêm thức trắng, những lần ôm con khóc và cả những nỗi sợ vô hình.
Cô nói về cảm giác cô đơn khủng khiếp khi ở nhà một mình. Tôi xin nghỉ phép thêm vài tuần. Ban đêm tôi thức cùng vợ chăm con. Buổi sáng đưa cô đi dạo, cuối tuần đưa cả nhà ra công viên.
Khi vợ khóc, tôi lắng nghe. Khi cô tự trách bản thân, tôi nhắc cô rằng mình đã làm rất tốt. Từng chút một, cô ấy bắt đầu thay đổi. Nụ cười xuất hiện trở lại, gương mặt cũng có sức sống hơn.
Khoảng 3 tháng sau, khi con trai đã cứng cáp hơn, một buổi tối tôi thấy vợ ngồi chơi với con rồi bật cười rất tự nhiên. Đó là khoảnh khắc tôi biết mình đã có lại người phụ nữ năm nào. Đêm ấy, khi con ngủ say trong nôi, cô tựa đầu vào vai tôi và khẽ nói:
"May mà anh đã về kịp".
Tôi siết chặt tay vợ. Nếu ngày hôm đó tôi không nhận ra cơ thể lạnh ngắt và sự run rẩy bất thường của cô ấy, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết người phụ nữ mình yêu đã phải một mình đi qua những ngày tăm tối đến thế.
Sau sinh không chỉ là hành trình chào đón một em bé. Đó còn là hành trình một người phụ nữ học cách trở thành mẹ. Và trong hành trình ấy, điều họ cần nhất đôi khi không phải những món quà đắt tiền hay sự đủ đầy vật chất. Mà đơn giản chỉ là một người luôn ở bên và nói rằng: "Em không phải cố gắng một mình".
* Tâm sự từ độc giả: hoangnam...