Có những chuyện chỉ đến khi bước vào hôn nhân, người ta mới nhận ra mình chưa thực sự hiểu hết về người bên cạnh. Và đôi khi, điều khiến chúng ta bất ngờ nhất lại không nằm ở tính cách hay quá khứ, mà là một khiếm khuyết nhỏ mà người kia đã cố giấu đi vì sợ bị tổn thương.
Tôi năm nay 40 tuổi, trước đây mải mê làm ăn nên mãi vẫn chưa lập gia đình. Cho đến khi gặp cô gái sống gần nhà, tôi mới thực sự nghĩ đến chuyện kết hôn. Em trẻ, xinh xắn, hiền lành và sống tình cảm. Sau một thời gian tìm hiểu, chúng tôi quyết định về chung một nhà.
Suốt thời gian yêu nhau, cả hai đều giữ giới hạn nhất định, vì em cũng nói muốn giữ gìn đến khi kết hôn nên tôi tôn trọng. Tôi cứ nghĩ mình đã hiểu khá rõ về vợ, cho đến đêm tân hôn. Sau khi từ phòng tắm bước ra, em thay đồ rồi ngồi xuống giường. Khi em cúi xuống tháo đôi tất, tôi vô tình nhìn thấy bàn chân của em và sững người: một bên chân của vợ chỉ có ba ngón.

Ảnh minh hoạ
Tôi quá bất ngờ nên đã phản ứng thiếu suy nghĩ, lặng lẽ rời khỏi phòng và ngủ ở phòng khác. Sáng hôm sau, mẹ biết chuyện liền trách tôi: “Con người ai chẳng có lúc khiếm khuyết. Con bé đẹp người, tốt tính, lại yêu thương con. Chẳng lẽ chỉ vì một bàn chân mà con định bỏ cuộc?”
Nghe mẹ nói, tôi cũng thấy mình quá nặng nề. Tôi trở về xin lỗi vợ và hỏi chuyện. Em kể dị tật này đã có từ khi sinh ra. Từ nhỏ, em từng mặc cảm vì bị người khác nhìn ngó nên khi lớn lên thường mang tất hoặc giày để che đi. Em chưa từng nói với tôi vì sợ nếu tôi biết, tôi sẽ thay đổi tình cảm.
Nghe vậy, tôi vừa thương vừa ân hận. Tôi nhận ra mình đã quá chú trọng đến vẻ ngoài, mà quên mất người phụ nữ mình cưới là một con người với những điều không hoàn hảo như bất kỳ ai. Hiện tại, vợ chồng tôi đã làm hòa. Tôi cũng không còn coi dị tật ấy là điều quá lớn, điều tôi băn khoăn nhất bây giờ lại là chuyện khác.

Ảnh minh hoạ
Vợ tôi muốn sinh con trong thời gian tới, nhưng tôi không biết dị tật bàn chân bẩm sinh của em có liên quan đến yếu tố di truyền hay không, liệu con chúng tôi có nguy cơ gặp tình trạng tương tự không? Nếu có thì trước khi mang thai, hai vợ chồng cần kiểm tra hoặc tư vấn những gì để chủ động hơn?
Tôi rất mong các mẹ, đặc biệt những người từng có kinh nghiệm sinh con trong trường hợp gia đình có dị tật bẩm sinh, có thể chia sẻ để vợ chồng tôi chuẩn bị tốt hơn cho thai kỳ sắp tới.
Tâm sự từ độc giả lehoang…@gmail.com
Cách ngăn ngừa dị tật ở thai nhi từ sớm
Dị tật thai nhi do nhiều yếu tố khác nhau. Những yếu tố này bao gồm gen của bố mẹ và những tác động khác từ bên ngoài khi mẹ mang bầu như tuổi cao, sử dụng thuốc gây dị tật, mắc bệnh do virus...
Để giảm thiểu tối đa khả năng thai nhi bị dị tật, mẹ bầu cần chú ý những điều sau trong thai kỳ:
1. Lập kế hoạch mang thai
- Kiểm tra sức khỏe trước khi mang thai: Cả bố và mẹ cần phải kiểm tra, sàng lọc xem có bất thường về gen hoặc có nguy cơ mắc bệnh di truyền gì không. Nếu có, bác sĩ sẽ đưa ra hướng dẫn phù hợp nhất để tránh sinh con bị dị tật.
- Tiêm phòng: Với mẹ có nguy cơ mang thai bị dị tật, mẹ cần chủ động tiêm phòng các loại vacxin như cúm mùa, rubella, sởi, quai bị… để ngăn ngừa virus xâm nhập trong thai kỳ, tránh dị tật thai nhi.
- Bổ sung acid folic: Bổ sung acid folic trước mang thai giúp ngăn ngừa các dị tật liên quan tới ống thần kinh và tủy xương.
2. Theo dõi dị tật thai nhi định kỳ
Mẹ cần thăm khám đầy đủ ở các tuần thứ 10 - 14, 16 - 20, 30 - 32 thai kỳ. Đồng thời mẹ cần lựa chọn phương pháp sàng lọc có độ chính xác cao, phát hiện dị tật từ sớm để có phương án xử lý kịp thời, đảm bảo an toàn cho mẹ nhất.
3. Chăm sóc sức khỏe một cách khoa học
- Chế độ ăn uống: Mẹ cần ăn uống đầy đủ các chất để thai nhi khỏe mạnh, phát triển các bộ phận trên cơ thể hoàn thiện, ngăn ngừa dị tật. Đồng thời mẹ lựa chọn nguồn thực phẩm có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, tránh bị phun thuốc trừ sâu, chất bảo quản gây độc cho tế bào thai gây dị tật.
- Tập luyện thể dục: Việc này giúp tăng cường đề kháng, ngăn ngừa các bệnh do vi khuẩn, virus gây dị tật thai nhi.
- Không tùy ý sử dụng thuốc bừa bãi trong thai kỳ vì rất nhiều thuốc làm tăng nguy cơ dị tật thai nhi, thậm chí gây sảy thai.