Bỏ vợ lấy gái xinh cao 1m75, đêm tân hôn tôi giục đẻ sớm lấy gen đẹp, ai ngờ bỏ chạy ngay khi thấy cô ấy

Hối hận quá, tôi bèn trở về nhà vợ cũ xin tha thứ.

Tôi từng có một gia đình mà nhiều người mơ ước. Vợ hiền, con gái ngoan, cuộc sống không thiếu thốn điều gì. Thế nhưng, chính tôi lại là người không biết trân trọng. Điều khiến hôn nhân của chúng tôi rạn nứt bắt đầu từ chuyện sinh con.

Tôi luôn mong có thêm ít nhất hai hoặc ba đứa con. Đặc biệt, tôi muốn có một cậu con trai để nối dõi, để sau này có người gánh vác gia đình. Trong khi đó, vợ tôi kiên quyết dừng lại sau lần sinh đầu tiên. 

Cô ấy nói quá trình mang thai và sinh nở khiến sức khỏe giảm sút, chỉ muốn dành toàn bộ tình yêu cho con gái. Ban đầu tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ. Sau đó là năn nỉ. Cuối cùng là cãi vã.

Chuyện sinh con trở thành mâu thuẫn kéo dài nhiều tháng. Tôi bắt đầu cảm thấy vợ ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân. Còn cô ấy trách tôi chưa từng hiểu những đau đớn mà phụ nữ phải trải qua khi mang thai, sinh nở và chăm con.

Sau khi ly dị, tôi cưới ngay nhân tình xinh đẹp - Ảnh minh hoạ.

Đúng lúc ấy, công ty có một nữ đồng nghiệp mới chuyển đến. Cô ấy cao khoảng 1m75, xinh đẹp nổi bật, ai cũng gọi đùa là "hoa hậu của công ty". Cô trẻ trung, dịu dàng, lại thường xuyên tâm sự với tôi mỗi khi tăng ca.

Từ những cuộc trò chuyện, chúng tôi nảy sinh tình cảm. Tôi tự nhủ mình chỉ tìm một người biết lắng nghe. Nhưng rồi mọi chuyện đi quá giới hạn.

Khi vợ phát hiện, cuộc hôn nhân chính thức tan vỡ. Tôi ly hôn, chấp nhận mọi lời chỉ trích để cưới người phụ nữ mình cho là định mệnh. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: lần này tôi sẽ có một gia đình đông con như mong muốn.

Ngay từ lúc chuẩn bị cưới, tôi đã háo hức tính chuyện sinh em bé. Thậm chí còn đùa với bạn bè rằng nếu thuận lợi thì năm sau sẽ có tin vui, rồi sinh thêm vài đứa nữa. Gen vợ tôi đẹp như thế, chắc những đứa trẻ sinh ra sẽ vô cùng xinh xắn.

Đêm tân hôn, sau cả ngày tiếp khách, hai vợ chồng đều mệt rã rời. Cô ấy vào phòng tẩy trang, còn tôi ngồi trên giường thao thao bất tuyệt về kế hoạch tương lai.

Tôi nói muốn "thả bầu" ngay trong tháng đầu tiên. Tôi còn cười hỏi: "Mình thả bầu mấy tháng nay rồi mà em chưa có tin vui nhỉ? Chắc mai mình đi khám tiền sản luôn".

Thực ra trước cưới tôi từng nhiều lần rủ cô ấy đi khám sức khỏe tiền hôn nhân, nhưng lần nào cô cũng lấy lý do bận chuẩn bị đám cưới, hẹn cưới xong sẽ đi.

Tôi chẳng mảy may nghi ngờ. Bất ngờ, cửa phòng tắm mở ra. Cô ấy bước chậm từng bước, gương mặt tái nhợt. Rồi ngay trước mặt tôi, cô quỳ sụp xuống nền nhà.

Tôi hoảng hốt lao tới đỡ thì cô bật khóc nức nở. "Em xin anh... đừng bỏ em". Tôi chết lặng.

Vợ mới thú nhận chuyện động trời ngay đêm động phòng khiến tôi sốc - Ảnh minh hoạ.

Cô ấy nghẹn ngào thú nhận rằng nhiều năm trước từng mang thai với người yêu cũ. Vì còn quá trẻ, cô quyết định bỏ thai. Không may sau ca phẫu thuật xảy ra biến chứng nhiễm trùng nặng, phải mổ cấp cứu. Sau đó bác sĩ kết luận khả năng làm mẹ gần như không còn.

Tai tôi ù đi. Điều đầu tiên tôi nghĩ không phải là thương cô, mà là cảm giác mình bị lừa dối. Tôi gằn giọng hỏi: "Tại sao đến giờ em mới nói?"

Cô khóc nhiều hơn. Cô bảo đã nhiều lần định thú nhận nhưng sợ mất tôi. Cô nghĩ tôi từng có một cô con gái nên sẽ không quá đặt nặng chuyện sinh nở. Cô còn dự định sau này sẽ xin con nuôi nếu tôi đồng ý.

Nhưng với tôi lúc ấy, tất cả chỉ là sự dối trá. Nếu biết sự thật từ đầu, có lẽ tôi đã không cưới. Đêm tân hôn kết thúc bằng một cuộc cãi vã dữ dội. Sáng hôm sau, tôi xách vali rời khỏi nhà. Tôi không đủ bình tĩnh để nhìn mặt cô thêm một lần nào nữa.

Suốt nhiều ngày sau, trong đầu tôi chỉ toàn sự tức giận. Tôi trách cô giấu giếm, trách bản thân mù quáng vì nhan sắc mà đánh đổi cả gia đình.

Rồi một buổi chiều, tôi bất ngờ nhớ con gái. Tôi tìm đến căn nhà cũ, hy vọng vợ cũ sẽ cho mình một cơ hội. Tôi nghĩ, chỉ cần mình xin lỗi thật lòng, biết đâu cô ấy sẽ tha thứ.

Nhưng cánh cửa mở ra, người đứng trước mặt tôi không còn là người phụ nữ từng nhẫn nhịn vì chồng nữa. Cô bình thản nói: "Anh đến muộn rồi".

Cô bảo những ngày tôi ngoại tình, cô đã khóc cạn nước mắt. Ngày ký đơn ly hôn, cô từng mong tôi sẽ quay đầu. Nhưng chính tôi là người dứt khoát bước đi để theo đuổi hạnh phúc mới. "Giờ anh quay lại không phải vì còn yêu mẹ con tôi, mà vì cuộc hôn nhân mới không như anh kỳ vọng".

Từng câu nói của cô như cứa vào lòng tôi. Con gái đứng phía sau nhìn tôi bằng ánh mắt vừa lạ lẫm vừa xa cách. Lúc ấy tôi mới nhận ra, người phản bội không chỉ mất một cuộc hôn nhân. Tôi đã đánh mất mái ấm của chính mình. Và có những sai lầm, dù hối hận đến đâu cũng không còn cơ hội sửa chữa.

* Tâm sự từ độc giả: tringuyen...

MINH ANH